Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 9

02/03/2024 15:31

Tôi mở mắt lần nữa.

Lúc này đã là 9 giờ tối.

Tôi tỉnh dậy từ trên giường ký túc xá.

Tôi nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán của hai người bạn cùng phòng từ tầng dưới truyền lên.

"Bệ/nh của Bạch Điềm dường như càng lúc càng nghiêm trọng, cậu nói chúng ta nên làm gì bây giờ? Hay là thông báo cho nhân viên hướng dẫn."

"Cô ấy như thế tớ thật sự có hơi sợ, đồng thời tớ cũng rất lo lắng cho cô ấy, cô ấy đã ngất xỉu mấy lần rồi, tỉnh dậy thấy chúng ta là chạy, rõ ràng cửa tòa dạy học đang mở nhưng giống như không nhìn thấy mà chạy lo/ạn kêu bừa ở đó."

"Chúng ta muốn đưa cô ấy về phòng ký túc xá, vậy mà cô ấy nhìn thấy chúng ta lại giống như nhìn thấy q/uỷ mà chạy vào vệ sinh, cuối cùng thì ngất ở trong đó."

Cuộc đối thoại lo lắng của Lưu Tâm và Hoàng Lan, giống như một tảng đ/á khổng lồ đ/ập mạnh vào tim tôi.

Tôi vén rèm giường ra: "Các cậu nói vậy có ý gì?"

Lưu Tâm và Hoàng Lan hiển nhiên bị tôi dọa sợ gi/ật mình, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Qua rất lâu, Hoàng Lan dè dặt nhìn tôi nói: "Tiểu Điềm, khi cậu vừa đến ký túc xá đã nói với chúng tớ cậu bị mắc một căn bệ/nh kỳ lạ."

"Cậu sẽ mất trí nhớ tạm thời, còn sẽ xuất hiện ảo giác thời gian ngắn. Thế nhưng khoảng thời gian cậu tới ký túc xá chỉ thỉnh thoảng mới phát tác, nhưng bệ/nh tình của cậu mấy hôm nay càng lúc càng nghiêm trọng."

Đầu óc của tôi giống như dừng lại.

Tôi không hề biết bản thân có căn bệ/nh này.

Thế nhưng theo những lời Hoàng Lan và Lưu Tâm nói, có lẽ là một lời giải thích hợp lí nhất tại thời điểm hiện tại.

Tôi cẩn thận quan sát bọn họ, cổ của bọn họ rất bình thường, chân cũng không kiễng.

Tôi sờ túi áo mình, bên trong không có cúc áo, cũng không có tờ giấy cô gái kia nhét vào.

"Tiểu Điềm, chúng tớ không bài xích cậu, tớ biết cậu cũng rất đ/au khổ, chúng tớ sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cậu." Hoàng Lan vô cùng dịu dàng nhìn tôi.

Tôi đã tin bảy tám phần lời bọn họ nói, tôi gật đầu, nở một nụ cười với bọn họ.

Cơ thể tôi lại dâng lên cảm giác mệt mỏi mãnh liệt.

Lúc này đang là mùa hè, quạt trần trong ký túc xá đang lọc cọc quay tròn, nhưng tôi cảm thấy lạnh đến lạ thường.

Là một loại lạnh lẽo xâm nhập vào tận xươ/ng tủy.

"Tớ ngủ trước." Tôi mơ mơ màng màng nói.

Giấc ngủ này, tôi ngủ rất mơ hồ.

Giường như có giọng nói của một cô gái vẫn luôn gọi tên tôi.

"Bạch Điềm, tỉnh dậy."

"Cô không thể ngủ tiếp được."

"Thời gian, đang đảo ngược."

"Sinh mạng của cô, cũng đang đảo ngược."

"Thời gian còn lại không còn nhiều nữa."

Trong nháy mắt, tôi bừng mở hai mắt.

Rất lạnh.

Rõ ràng lúc này nên là lúc oi nóng nhất trong mùa hè.

Nhưng tôi thở ra lại biến thành làn khói trắng.

Tí tách.

Một giọt nước nhỏ lên trán tôi.

Trên đỉnh màn giường, không ngừng nhỏ nước.

Trong lòng tôi vô cùng hoảng hốt.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy chăn khẽ động đậy

Giống như có ai đó đang nhẹ nhàng kéo ở đầu bên kia.

Chăn của tôi chầm chậm xê dịch.

Tôi nhìn chăm chăm vào góc giường.

Ga giường ở đó lún xuống, hình thành sự tương phản rõ rệt với ga giường bằng phẳng ở bên cạnh.

Giống như có người đang ngồi ở đó.

Sau lưng tôi dâng lên một sự lạnh lẽo.

Tôi hít sâu một hơi, r/un r/ẩy ném chăn qua.

Chăn không hề rơi xuống ga giường, mà phồng lên như thể đang phủ lên một người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chở hàng lạnh suốt 10 năm trời, lô cá đông lạnh này tôi chẳng dám đụng vào, 3 tiếng sau đường cao tốc đã phong tỏa.

Chương 12
Tôi đã lái xe tải hạng nặng suốt mười năm, chuyên vận chuyển hàng lạnh từ nam ra bắc, chở đủ loại hàng hóa. Cá sống, tôm đông, hàu tươi, cá hồi, thậm chí cả tủ lạnh y tế chứa nội tạng cấy ghép. Nghề này chỉ xoay quanh một chữ 'ổn định'. Nhiệt độ phải ổn, thời gian phải chuẩn, tâm lý người lái cũng phải vững. Đêm hôm đó, lúc 3 giờ sáng, tôi đang chạy đêm trên cao tốc Hỗ Khôn. Thùng xe chở một lô cá đông giao cho viện nghiên cứu nào đó ở Tây Nam. Đơn hàng rõ ràng, thủ tục đầy đủ. Như thường lệ, tôi dừng ở trạm dừng chân để kiểm tra máy lạnh. Khi mở cửa khoang xe, tôi đứng hình. Màn hình hiển thị nhiệt độ vẫn bình thường: âm 18 độ. Nhưng lưng tôi lập tức nổi hết da gà. Tôi không dám động vào lô hàng đó. Ba tiếng sau, toàn bộ tuyến cao tốc bị phong tỏa.
Hiện đại
2
Mượn Thọ Chương 7