Chúng được thả ra nguyên vẹn... Mấy chữ này, tôi lặp đi lặp lại trong lòng, cảm thấy cái thế giới này đúng là đồ bỏ đi.
Mẹ ruột tôi là tiểu tam.
Bố ruột không chịu nhận tôi.
7 tuổi, bị mẹ ruột bỏ rơi, tôi phải tranh thức ăn với chó hoang.
10 tuổi, trong trại trẻ mồ côi, tôi cắn đ/ứt nửa ngón tay của đứa b/ắt n/ạt mình.
16 tuổi, vì ra tay c/ứu người, tôi bị đ/á/nh đến mức suýt đi/ếc tai trái.
Tưởng rằng khi lớn lên, tôi có thể sống cuộc đời của một con người.
Nhưng năm 21 tuổi, phát hiện mình bị u/ng t/hư m/áu, điều đó đã đ/ập tan mọi phòng tuyến trong lòng tôi.
Tôi không thể sống nổi nữa rồi.
Mà có những kẻ, dù gây tội á/c tày trời cũng chẳng phải trả giá, vẫn sống ngang ngược bất cần đời.
Như ba tên s/úc si/nh đó.
Gi*t người tà/n nh/ẫn đến thế, thế mà vẫn được thả ra nguyên vẹn, phơi phới ngoài vòng pháp luật!
Ông cụ thở dài:
"Biết làm sao được, một đứa là con nhà tỷ phú, một đứa là cháu trai nhà quyền thế, đứa còn lại là tay sai đi theo cũng chỉ bị giam 15 ngày rồi thả."
"Chúng có giấy chứng nhận t/âm th/ần, bảo cả ba đều mắc bệ/nh t/âm th/ần nặng nên không phải chịu trách nhiệm pháp lý, chỉ bồi thường chút tiền..."
Giọng tôi lạnh lùng khác thường: "Bồi thường bao nhiêu? Trả cho ai? Hai mẹ con cô ấy còn người thân nào không?"
Ông cụ vô cùng tức gi/ận:
"Đừng nhắc đến nữa, cái lũ s/úc si/nh đó! Vận xui cứ bám lấy kẻ khốn khổ. Bố ruột nghiện c/ờ b/ạc của Y Y bị chủ n/ợ đ/á/nh ch*t rồi. Bà ngoại ở quê nhận được hơn 1 triệu tiền bồi thường cùng lời xin lỗi vô nghĩa. Bà cụ khóc đến m/ù cả mắt nhưng cũng đành bất lực, tưởng chuyện đã kết thúc. Ai ngờ chúng đưa tiền giả! Bên ngoài là tiền thật, bên trong toàn tiền âm phủ!"
Sau đó, bà ngoại Y Y đến làng kêu c/ứu, làng gom tiền đưa bà ấy lên tòa án thành phố.
Nhưng Tông Nguyên và hai nhà kia nhất quyết khăng khăng rằng mình đã đưa tiền thật.
"Bảo là đưa trước mặt bà cụ! Nếu có vấn đề, sao lúc đó không nói! Còn vu khống ngược lại, bảo chính bà cụ đổi tiền! M/ắng bà cụ là lão già tráo trở không sợ báo ứng!"
Bà ngoại Y Y khóc đến ngất đi: "Các người mới phải gặp báo ứng! Trả lại con gái và cháu ngoại cho tôi! Tôi không cần đồng tiền dơ bẩn giả dối của các người! Các người cũng chẳng cần đưa tiền âm phủ để nguyền rủa bà già này!"
Ai cũng thấu hiểu sự thật.
Nhưng ba gia đình ấy có thế lực vững chắc, chúng thông đồng với nhau, nên mọi người cũng đành mặc kệ.
Bà ngoại Y Y đòi công lý không được, đành ôm h/ận về làng, ngày đêm khóc than.
Nghe đến đây, tôi lặng lẽ về nhà.
Không bật đèn, vứt con LinaBell vào góc nhà.
Mũi vẫn còn mùi th/uốc khử trùng từ bệ/nh viện.
Ngồi lặng im hồi lâu, tôi mở cửa sổ cho gió lạnh ùa vào.
Chuông gió bằng vỏ sò trước cửa phòng ngủ kêu vang, đây là món quà do Y Y tặng tôi.
Mấy cái vỏ sò rá/ch nát chẳng đáng giá bao nhiêu, tôi vốn chê bai không ngớt.
Nhưng căn nhà một mình quá trống trải, tiếng chuông gió trong trẻo giúp tôi tạm quên đi cơn đ/au hóa trị.
Chuyện này cứ thế nhẹ nhàng trôi qua.
Vụ án gi*t người tàn đ/ộc đến thế, thế mà truyền thông ở thành phố A lại im bặt, không một lời đưa tin.
Khu chung cư náo lo/ạn, ai nấy đều ngậm ngùi thương cảm.