Tần Tịch ngoảnh lại nhìn cô ấy một cái, rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào cái bụng phập phồng của chú mèo nhỏ. Ánh mắt trở nên nặng nề hơn đôi chút.

Vài phút sau, bác sĩ thông báo cấp c/ứu thất bại.

"Đang Đang!" Chủ nhân khóc gào tên chú mèo, lao vào phòng cấp c/ứu.

Chẳng mấy chốc, một chú mèo Anh lông ngắn màu xám mũm mĩm từ bên trong đi ra, ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi do dự hỏi: "Em chính là Đang Đang?"

Nó ngồi xổm trước mặt tôi, hơi buồn bã nói: "Phải rồi, em vừa mới c.h.ế.t xong."

Nói xong, nó đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa chính b/ệnh viện thú y.

Tôi hỏi: "Em đang tìm gì vậy? Ngưu Đầu Mã Diện, hay là Hắc Bạch Vô Thường?"

Con mèo im lặng lườm tôi một cái, nghiêm túc nói: "Em bị kẻ x/ấu hại c.h.ế.t. Gã đó thường lảng vảng ở công viên mèo gần nhà em, rất nhiều chú mèo được gã cho ăn đều đã c.h.ế.t rồi!"

Tôi nhìn theo ánh mắt của nó, quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen đứng đối diện bên kia đường. Gã đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, đôi mắt lộ ra đang dán ch/ặt vào cửa chính b/ệnh viện thú y.

Một cảm giác khác lạ dâng trào trong lòng. Người này... dường như tôi đã gặp ở đâu đó rồi.

11.

Chủ nhân của Đang Đang nức nở bế mèo rời đi.

"Tạm biệt nhé!" Đang Đang nói với tôi, "Em phải đi theo t.h.i t.h.ể của chính mình." Nó theo chủ nhân ra cửa, rồi nhìn về phía gã đàn ông mặc đồ đen mà xù lông nhe nanh.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhìn thấy ý cười rạng rỡ hiện rõ trong mắt gã đàn ông. Gã này chính là kẻ ng/ược đ/ãi mèo!

Sau khi chủ nhân của Đang Đang rời đi, kẻ ng/ược đ/ãi mèo tháo khẩu trang xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.

Không thể ngờ là Tiêu Tề?!

Người bạn cùng phòng Đại học của tôi, kẻ từng bị đuổi học vì bị tố cáo ng/ược đ/ãi mèo hồi còn đi học!

Khoan đã——! Hồi Đại học gã đâu có vạm vỡ như vậy, chắc chắn gần đây tôi đã nhìn thấy gã ở đâu đó rồi.

Tôi lơ lửng giữa không trung không ngừng suy nghĩ, sốt ruột đến mức đi vòng quanh liên tục. Đôi mắt đục ngầu, âm u của Tiêu Tề đột nhiên lóe lên trong đầu tôi.

Tôi sững sờ trong giây lát. Tôi nhớ ra rồi, đôi mắt này… tôi từng nhìn thấy trước khi c.h.ế.t!

Những lúc nằm trên mặt đất không thể cử động được. Kẻ nhìn xuống tôi, chính là đôi mắt này của Tiêu Tề!

Trong tầm nhìn tràn ngập hơi thở m.á.u me, gã cũng đội chiếc mũ màu đen và đeo khẩu trang y hệt. Rồi nhìn tôi, nở nụ cười thỏa mãn y như lúc nãy.

Cái c.h.ế.t của tôi, có liên quan đến Tiêu Tề.

"Cái c.h.ế.t của em có liên quan đến Tiêu Tề!" Tôi lao tới túm lấy vai Tần Tịch, gào lên với anh ấy, "Mau bảo cảnh sát bắt hắn đi! Hắn đã g.i.ế.c rất nhiều mèo, biết đâu còn là kẻ sát nhân!" Nếu để Tiêu Tề tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật,sau này chắc chắn sẽ có thêm nhiều chú mèo nữa c.h.ế.t dưới tay hắn.

Nhưng Tần Tịch không nghe thấy, cũng không cảm nhận được tôi.

Tôi cứ xoay vòng quanh chú mèo mướp cam, nhưng không cách nào nhập h/ồn lại được.

Đột nhiên, cửa chính b/ệnh viện thú y mở ra từ bên ngoài. Tiêu Tề đi vào, nói với Tần Tịch: "Anh Tần, anh còn nhớ tôi không? Tôi là bạn học Đại học của Hạ Tri."

Không đợi Tần Tịch đáp lại, hắn ta hạ thấp giọng một cách bí hiểm: "Trước khi Hạ Tri mất tích có để quên một thứ ở nhà tôi, anh có muốn lấy lại không?"

Tôi vốn dĩ chưa từng đến nhà Tiêu Tề, kẻ bi/ến th/ái này chắc chắn có âm mưu!

"Tần Tịch, đừng tin hắn, c/ầu x/in anh!"

Tiếng kêu gào của tôi chẳng có ích gì, Tần Tịch nhìn hắn một cái đầy ẩn ý hỏi: "Là thứ gì?"

Tiêu Tề đưa ra một tấm danh thiếp nói: "Tối nay tám giờ, anh đến nhà tôi xem, chẳng phải sẽ biết sao?"

Hắn nhìn về phía lồng ổn nhiệt, cười một cách quái dị: "Đây là mèo của anh à? Dễ thương quá nhỉ! Tôi cũng rất thích mèo nhỏ, tối nay khi đến nhà tôi, nhất định phải mang nó theo đấy nhé."

Ngăn cản vô dụng. Tôi trơ mắt nhìn Tần Tịch nhận lấy tấm danh thiếp nói: "Được."

12.

Không, đừng đi! Tần Tịch, anh đúng là đồ ngốc, ai nói gì cũng tin!

Tôi và Tiêu Tề từng có những xung đột không nhỏ từ thời Đại học. Làm sao có thể đến nhà hắn cơ chứ?

Năm nhất, tôi tình cờ bắt gặp Tiêu Tề dùng xúc xích trêu đùa đám mèo hoang trong trường. Lúc đó tôi còn tưởng hắn cũng yêu mèo giống mình. Thế nhưng sau đó, có bạn học đăng bài lên diễn đàn trường tố cáo có kẻ ng/ược đ/ãi mèo, còn đính kèm ảnh chụp t.h.i t.h.ể mèo con. Chú mèo trắng nhỏ từng được Tiêu Tề cho ăn ấy, đã mất cả hai mắt, đ/ứt lìa đuôi, nằm lăn lóc bên đường như một đống rác khô khốc.

Tôi không nỡ nhìn thêm lần thứ hai, quay đầu nhìn về phía Tiêu Tề đang ngồi ở hàng ghế cuối lớp, chỉ thấy hắn đang dán mắt vào điện thoại, bên khóe môi còn vương nét cười.

Từ đó, tôi bắt đầu chú ý đến hành tung của Tiêu Tề. Mãi đến học kỳ hai năm hai, suy đoán của tôi mới được x/ác thực.

Một đêm khuya nọ, tôi bắt gặp hắn dùng dây sắt siết cổ một con mèo hoang trong rừng cây của trường. Tôi lao tới ngăn cản, cảnh cáo hắn: "Nếu cậu còn ng/ược đ/ãi mèo, tôi sẽ báo cảnh sát!"

Tiêu Tề thả chú mèo ra, vành mũ sụp xuống che khuất khuôn mặt: "Tôi xin cậu, đừng nói ra ngoài, tôi sẽ không làm thế nữa!"

Vài ngày sau, toàn bộ quá trình Tiêu Tề ng/ược đ/ãi mèo được quay lại thành video tung lên mạng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
7 Tóc Xác Chương 12
9 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Thẩm Tổng, Phu Nhân Sắp Tái Hôn

4
"Chúng ta ly hôn đi!" Tô Vận yêu Thẩm Dạ Thần ba năm, cho đến khi tiểu tam tuyên bố có thai, cô mới biết cuộc hôn nhân này hoàn toàn là một trò đùa! Chán nản, cô trực tiếp nộp đơn ly hôn. Để tìm lại chính mình, cô lại bước vào lĩnh vực y tế, với y thuật siêu phàm, cô đã trở thành một nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực y học cổ truyền Trung Quốc, thậm chí còn trở thành một cặp với người đàn ông khác! Nhưng Thẩm Dạ Thần đen mặt chặn Tô Vận trên xe: “Tô Vận, em đang cắm sừng tôi à?” Tô Vận nghịch nghịch cây ngân châm trong tay, chế nhạo: “Thẩm tiên sinh, nếu như anh tuổi già si ngốc không nhớ chuyện gì thì tôi ngược lại có thể giúp đỡ anh đấy!" Thẩm Dạ Thần dần dần hóa thân thành nô lệ, cưỡng ép và dụ dỗ chỉ vì một câu nói: "Bà xã, anh sai rồi, anh trao trái tim cho em, về nhà đi!"
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
0