Tần Tịch ngoảnh lại nhìn cô ấy một cái, rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào cái bụng phập phồng của chú mèo nhỏ. Ánh mắt trở nên nặng nề hơn đôi chút.

Vài phút sau, bác sĩ thông báo cấp c/ứu thất bại.

"Đang Đang!" Chủ nhân khóc gào tên chú mèo, lao vào phòng cấp c/ứu.

Chẳng mấy chốc, một chú mèo Anh lông ngắn màu xám mũm mĩm từ bên trong đi ra, ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi do dự hỏi: "Em chính là Đang Đang?"

Nó ngồi xổm trước mặt tôi, hơi buồn bã nói: "Phải rồi, em vừa mới c.h.ế.t xong."

Nói xong, nó đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa chính bệ/nh viện thú y.

Tôi hỏi: "Em đang tìm gì vậy? Ngưu Đầu Mã Diện, hay là Hắc Bạch Vô Thường?"

Con mèo im lặng lườm tôi một cái, nghiêm túc nói: "Em bị kẻ x/ấu hại c.h.ế.t. Gã đó thường lảng vảng ở công viên mèo gần nhà em, rất nhiều chú mèo được gã cho ăn đều đã c.h.ế.t rồi!"

Tôi nhìn theo ánh mắt của nó, quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen đứng đối diện bên kia đường. Gã đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, đôi mắt lộ ra đang dán ch/ặt vào cửa chính bệ/nh viện thú y.

Một cảm giác khác lạ dâng trào trong lòng. Người này... dường như tôi đã gặp ở đâu đó rồi.

11.

Chủ nhân của Đang Đang nức nở bế mèo rời đi.

"Tạm biệt nhé!" Đang Đang nói với tôi, "Em phải đi theo t.h.i t.h.ể của chính mình." Nó theo chủ nhân ra cửa, rồi nhìn về phía gã đàn ông mặc đồ đen mà xù lông nhe nanh.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhìn thấy ý cười rạng rỡ hiện rõ trong mắt gã đàn ông. Gã này chính là kẻ ng/ược đ/ãi mèo!

Sau khi chủ nhân của Đang Đang rời đi, kẻ ng/ược đ/ãi mèo tháo khẩu trang xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.

Không thể ngờ là Tiêu Tề?!

Người bạn cùng phòng Đại học của tôi, kẻ từng bị đuổi học vì bị tố cáo ng/ược đ/ãi mèo hồi còn đi học!

Khoan đã——! Hồi Đại học gã đâu có vạm vỡ như vậy, chắc chắn gần đây tôi đã nhìn thấy gã ở đâu đó rồi.

Tôi lơ lửng giữa không trung không ngừng suy nghĩ, sốt ruột đến mức đi vòng quanh liên tục. Đôi mắt đục ngầu, âm u của Tiêu Tề đột nhiên lóe lên trong đầu tôi.

Tôi sững sờ trong giây lát. Tôi nhớ ra rồi, đôi mắt này… tôi từng nhìn thấy trước khi c.h.ế.t!

Những lúc nằm trên mặt đất không thể cử động được. Kẻ nhìn xuống tôi, chính là đôi mắt này của Tiêu Tề!

Trong tầm nhìn tràn ngập hơi thở m.á.u me, gã cũng đội chiếc mũ màu đen và đeo khẩu trang y hệt. Rồi nhìn tôi, nở nụ cười thỏa mãn y như lúc nãy.

Cái c.h.ế.t của tôi, có liên quan đến Tiêu Tề.

"Cái c.h.ế.t của em có liên quan đến Tiêu Tề!" Tôi lao tới túm lấy vai Tần Tịch, gào lên với anh ấy, "Mau bảo cảnh sát bắt hắn đi! Hắn đã g.i.ế.c rất nhiều mèo, biết đâu còn là kẻ sát nhân!" Nếu để Tiêu Tề tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật,sau này chắc chắn sẽ có thêm nhiều chú mèo nữa c.h.ế.t dưới tay hắn.

Nhưng Tần Tịch không nghe thấy, cũng không cảm nhận được tôi.

Tôi cứ xoay vòng quanh chú mèo mướp cam, nhưng không cách nào nhập h/ồn lại được.

Đột nhiên, cửa chính bệ/nh viện thú y mở ra từ bên ngoài. Tiêu Tề đi vào, nói với Tần Tịch: "Anh Tần, anh còn nhớ tôi không? Tôi là bạn học Đại học của Hạ Tri."

Không đợi Tần Tịch đáp lại, hắn ta hạ thấp giọng một cách bí hiểm: "Trước khi Hạ Tri mất tích có để quên một thứ ở nhà tôi, anh có muốn lấy lại không?"

Tôi vốn dĩ chưa từng đến nhà Tiêu Tề, kẻ bi/ến th/ái này chắc chắn có âm mưu!

"Tần Tịch, đừng tin hắn, c/ầu x/in anh!"

Tiếng kêu gào của tôi chẳng có ích gì, Tần Tịch nhìn hắn một cái đầy ẩn ý hỏi: "Là thứ gì?"

Tiêu Tề đưa ra một tấm danh thiếp nói: "Tối nay tám giờ, anh đến nhà tôi xem, chẳng phải sẽ biết sao?"

Hắn nhìn về phía lồng ổn nhiệt, cười một cách quái dị: "Đây là mèo của anh à? Dễ thương quá nhỉ! Tôi cũng rất thích mèo nhỏ, tối nay khi đến nhà tôi, nhất định phải mang nó theo đấy nhé."

Ngăn cản vô dụng. Tôi trơ mắt nhìn Tần Tịch nhận lấy tấm danh thiếp nói: "Được."

12.

Không, đừng đi! Tần Tịch, anh đúng là đồ ngốc, ai nói gì cũng tin!

Tôi và Tiêu Tề từng có những xung đột không nhỏ từ thời Đại học. Làm sao có thể đến nhà hắn cơ chứ?

Năm nhất, tôi tình cờ bắt gặp Tiêu Tề dùng xúc xích trêu đùa đám mèo hoang trong trường. Lúc đó tôi còn tưởng hắn cũng yêu mèo giống mình. Thế nhưng sau đó, có bạn học đăng bài lên diễn đàn trường tố cáo có kẻ ng/ược đ/ãi mèo, còn đính kèm ảnh chụp t.h.i t.h.ể mèo con. Chú mèo trắng nhỏ từng được Tiêu Tề cho ăn ấy, đã mất cả hai mắt, đ/ứt lìa đuôi, nằm lăn lóc bên đường như một đống rác khô khốc.

Tôi không nỡ nhìn thêm lần thứ hai, quay đầu nhìn về phía Tiêu Tề đang ngồi ở hàng ghế cuối lớp, chỉ thấy hắn đang dán mắt vào điện thoại, bên khóe môi còn vương nét cười.

Từ đó, tôi bắt đầu chú ý đến hành tung của Tiêu Tề. Mãi đến học kỳ hai năm hai, suy đoán của tôi mới được x/á/c thực.

Một đêm khuya nọ, tôi bắt gặp hắn dùng dây sắt siết cổ một con mèo hoang trong rừng cây của trường. Tôi lao tới ngăn cản, cảnh cáo hắn: "Nếu cậu còn ng/ược đ/ãi mèo, tôi sẽ báo cảnh sát!"

Tiêu Tề thả chú mèo ra, vành mũ sụp xuống che khuất khuôn mặt: "Tôi xin cậu, đừng nói ra ngoài, tôi sẽ không làm thế nữa!"

Vài ngày sau, toàn bộ quá trình Tiêu Tề ng/ược đ/ãi mèo được quay lại thành video tung lên mạng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

HẠNH PHÚC CỦA KẺ NGỐC XINH ĐẸP

Chương 10: HẾT
Tôi là một thiếu gia giả. Sau khi thiếu gia thật quay về, để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, tôi nghe lời đám bạn xấu xúi giục, định bỏ thuốc để câu dẫn một kim chủ. Đúng lúc đang lén lút bỏ thuốc vào ly, trên không trung đột nhiên xuất hiện một hàng bình luận dồn dập. 【Tới rồi tới rồi, bình hoa di động ngốc nghếch bắt đầu bỏ thuốc kìa!】 【Đợi Trình Cận vô ý uống hết ly thuốc này là có thể cùng bé Thụ nhà mình làm này làm nọ rồi!】 【Chỉ tiếc cho cái tên ngốc Trình Bạch này thôi, kết cục chết hơi thảm. Tuy hắn vừa hư vừa ác độc, nhưng lại đẹp mã thực sự!】 【Thiếu gia giả thôi mà, chết thì chết chứ sao!】 Là chính chủ Trình Bạch, tôi: Chết thảm... ư? Tay run lên một cái, bột thuốc "ào" một phát rơi sạch vào ly nước. Giây tiếp theo, cửa bị đẩy ra, anh Cả Trình Cận sải đôi chân dài bước vào.
Đam Mỹ
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 20: Cháu có bụng bia nhỏ