...Đúng vậy.
Một người như Phong Quyết...
Đến cả trò cosplay làm chó cũng nghiêm túc đến mức nhập vai.
Sao có thể chấp nhận một tôi đang mang th/ai con của người khác?
Mọi nghi ngờ suốt mấy ngày qua...
Cuối cùng cũng có lời giải đáp.
"Hôm nay tôi đến, chỉ là không muốn thấy anh ấy tiếp tục lãng phí thời gian vì cậu."
"Tôi muốn giúp cậu rời đi."
Đàm Ngôn như đang ban phát ân huệ, đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
"Suy nghĩ xong thì gọi cho tôi."
"Nói cho tôi biết cậu muốn đến đâu."
"Tuần sau tôi sẽ cho người đưa cậu đi."
Tôi cười khổ hai tiếng.
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp ch/ặt.
đ/au đến mức không sao thở nổi.
Nhưng cuối cùng...
Tôi vẫn gắng gượng đứng thẳng người.
Đẩy anh ta ra khỏi cửa.
Rồi đóng sầm cửa lại.
"Cảm ơn."
"Không cần đâu."
21
Dù có ngốc đến đâu, tôi cũng không thể ng/u ngốc đến mức tin lời một tình địch xuất thân danh giá.
Anh ta nói đúng.
Tôi chẳng qua chỉ là một diễn viên.
Lỡ như quay đầu lại, anh ta b/án tôi đi thì sao?
Tôi cố nén cơn choáng váng, lên mạng tìm khắp nơi những người có thể giúp mình rời đi an toàn.
Nhưng...
Hoặc là trông chẳng đáng tin.
Hoặc là không thể tin tưởng.
Sau khi khôi phục thân phận, Phong Quyết sẽ còn giàu hơn trước.
Nếu hắn nổi trận lôi đình vì muốn trả th/ù...
Nhất định sẽ bỏ ra số tiền lớn để treo thưởng truy tìm tôi.
Suy nghĩ nát óc suốt nửa ngày.
Cuối cùng, tôi vẫn gọi cho Trì Thầm.
Nghe tôi kể xong.
Cậu ta không hỏi nhiều.
Chỉ lập tức đồng ý giúp tôi.
Tôi hứa sau khi mọi chuyện thành công sẽ trả cậu ta một khoản th/ù lao hậu hĩnh.
Cậu ta cũng thoải mái nhận lời.
Mối qu/an h/ệ rõ ràng, sòng phẳng như vậy...
Lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm.
Tôi còn định cảm ơn thêm vài câu.
Thì Phong Quyết bất ngờ đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Tôi hoảng hốt cúp máy.
Hắn thản nhiên liếc nhìn lịch sử cuộc gọi vừa hiện lên màn hình.
Không chất vấn.
Chỉ bình tĩnh nói:
"Tôi gõ cửa mà em không nghe."
"Cơm làm xong rồi."
"Xuống ăn đi."
Tôi cố nén cảm xúc, cúi đầu khẽ gật.
Trên bàn bày kín những món bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang th/ai mà bác sĩ từng dặn.
Chỉ một thoáng...
Mắt tôi lại đỏ hoe.
Để trả th/ù tôi...
Để diễn tròn vở kịch này...
Phong Quyết đúng là đã bỏ ra không ít công sức.
Thấy làn sương trong mắt tôi sắp hóa thành nước mắt.
Phong Quyết bỗng đứng dậy.
"Em ăn đi."
"Vừa rồi tôi ăn rồi."
"Em ăn nhiều một chút."
Nói xong.
Hắn xoay người rời đi.
Để lại mình tôi ngồi bên bàn ăn.
Vừa ăn vừa nuốt nước mắt.
Bữa cơm được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Nhưng tôi thật sự không nuốt nổi.
Ăn chưa được mấy miếng.
Tôi đã đứng dậy rời bàn.
Thẫn thờ ôm bụng đi ngang qua phòng giặt.
Thứ Phong Quyết đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cặm cụi giặt trong tay...
Khiến tôi lập tức khựng bước.
Là...
Quần l/ót của tôi.
Phong Quyết đang lạnh mặt, vô cùng nghiêm túc chà giặt nó.
Tôi hoảng hốt lao tới gi/ật lại.
"Kh... không cần anh giặt cái này đâu!"
Phong Quyết khẽ nhíu mày.
Rồi nghiêm túc giành lại.
"Phải giặt."
"Chỗ này hơi trơn."
"Em lên lầu chơi đi."
Tôi siết ch/ặt hai tay.
Tức đến mức nước mắt cũng sắp rơi.
Chỉ để giăng bẫy tôi...
Phong Quyết vậy mà có thể diễn đến mức này.
---
22
Tôi thật sự không thể tiếp tục ở lại căn nhà này thêm nữa.
Bên đoàn phim cũng bất ngờ quyết định đổi nam chính.
Họ bồi thường cho tôi một khoản tiền vi phạm hợp đồng rất lớn.
Đồng thời thông báo tôi không cần quay lại nữa.
Có tiền.
Cũng có thời gian.
Mọi thứ dường như đều đang thúc giục tôi rời đi.