Đế Bá

Chương 1023: Chúng thần chi thủ

06/03/2025 03:09

Trước kia Lý Thất Dạ cũng từng tới qua, vạn cổ đến nay, Lý Thất Dạ gặp bao nhiêu bí ẩn, gặp bao nhiêu bảo vật, hắn xem xét vách đ/á dựng đứng này, liền minh bạch nơi này cất giấu một kiện bảo vật.

Mà không phải vô song bí thuật gì như trong truyền thuyết.

Bất quá, lúc ấy Lý Thất Dạ cũng kỳ quái vì cái gì Ngoan Thế Tiên Đế lại ở chỗ này lưu lại bảo vật.

Về sau, bởi vì hắn có việc gấp rời đi, không lưu lại nghiên c/ứu chuyện này.

Thẳng đến về sau, Lý Thất Dạ thân là Âm Nha nghĩ tới đủ loại thành tựu của Ngoan Thế Tiên Đế, hắn hiểu được ý nghĩa Ngoan Thế Tiên Đế ở chỗ này lưu lại bảo vật, hắn chẳng qua là tiện tay mà làm, trêu đùa người hậu thế một chút mà thôi.

Bất quá, về sau mặc dù Lý Thất Dạ tới qua Thạch Dược giới, nhưng cũng không lấy món bảo vật này ra, đến cuối cùng, Thiên Tùng Sơn đã có chủ nhân, Thiên Tùng Thụ Tổ ở chỗ này quật khởi.

Mặc dù nói Ngoan Thế Tiên Đế lưu lại bảo vật ở nơi này cũng khó lường, bất quá Lý Thất Dạ không có thời gian tới lấy một bảo vật như vậy, phải biết, bảo khố của hắn năm đó có bảo vật nhiều không kể xiết.

Lý Thất Dạ thưởng thức bao tay trên hai tay một phen, sau đó liếc mắt nhìn bọn người Sư Quốc Thiếu Hoàng, Đằng Đan Vương một chút, phong kh/inh vân đạm nói:

- Vừa rồi ai nói đây là phương pháp dế nhũi? Ngay cả phương pháp dế nhũi như thế cũng nhìn không thấu, ai, cuối cùng là ng/u xuẩn cỡ nào a? Dạng xuẩn tài này còn ở trước mặt ta khoác lác nói cái gì không biết trời cao đất rộng, cái gì ếch ngồi đáy giếng.

. .

Nếu như nói ta là ếch ngồi đáy giếng, như vậy, người ngay cả phương pháp đơn giản như vậy cũng nhìn không thấu, chỉ sợ ngay cả tư cách trở thành sâu kiến cho ta giẫm lên cũng không có.

Lý Thất Dạ cho tới nay miệng đ/ộc đến hung á/c, đối với địch nhân của mình cho tới bây giờ liền không nhân từ.

Vừa rồi bọn người Sư Quốc Thiếu Hoàng muốn đ/á/nh mặt của hắn, như vậy, hiện tại Lý Thất Dạ há sẽ không hung hăng đ/á/nh một bạt tai.

Lúc này, không ít người ở đây mặt mo nóng rát, vừa rồi rất nhiều người ở đây đều chế giễu Lý Thất Dạ, hiện tại Lý Thất Dạ một bạt tai đ/á/nh tới, dạng báo ứng này cũng tới quá nhanh a?

- Hừ, ếch ngồi đáy giếng liền là ếch ngồi đáy giếng.

Lúc này, Sư Quốc Thiếu Hoàng cười lạnh một tiếng, lạnh lùng thốt:

- Một kiện bảo vật mà thôi, cần gì dương dương đắc ý như thế, có gì đặc biệt hơn người?

Lúc này, đối với Sư Quốc Thiếu Hoàng mà nói, hắn cùng Lý Thất Dạ th/ù kết đã định, cho nên, hắn cũng nghĩ biện pháp ra một hơi này.

- Thật sao?

Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn Sư Quốc Thiếu Hoàng một cái, đã có đồ vật không thức thời muốn khiêu khích hắn, như vậy, Lý Thất Dạ hết sức vui vẻ hảo hảo giáo huấn hắn một phen.

Lý Thất Dạ nhìn Sư Quốc Thiếu Hoàng một cái, nhàn nhã nói:

- Một bảo vật như vậy, chỉ sợ cái gọi là Sư quốc cẩu thí kia nghiêng toàn lực cũng tìm không ra một bảo vật như vậy!

- Khẩu khí thật lớn!

Sắc mặt Sư Quốc Thiếu Hoàng đại biến, hắn thân là nhất quốc chi quân, bị Lý Thất Dạ dạng vô danh tiểu bối này bạt tai, lại thế nào nuốt được một hơi như thế? Hắn cười lạnh nói:

- Vô tri tiểu nhi, được một kiện bảo vật liền cho rằng vô địch thiên hạ sao? Bản tọa thay trưởng bối ngươi giáo huấn ngươi một chút, để ngươi biết, coi như ngươi đạt được kinh thế bảo vật, sâu kiến giống như ngươi cũng là một phế vật.

. .

- Tới…

Sư Quốc Thiếu Hoàng lời nói còn chưa nói xong, Lý Thất Dạ dùng ngón tay ngoắc ngoắc Sư Quốc Thiếu Hoàng, nói ra:

- Ngươi muốn cùng đại gia ta kết th/ù, vậy thì tốt, hôm nay đại gia liền đ/á/nh ngay cả mẹ của ngươi cũng nhận không ra.

Lý Thất Dạ khiêu khích dạng này lập tức để Sư Quốc Thiếu Hoàng cuồ/ng nộ, sắc mặt mãnh liệt, cuồ/ng hống nói:

- Vô tri tiểu nhi, hôm nay bản tọa tất lấy thủ cấp của ngươi!

Vừa dứt lời, huyết khí như sóng lớn nhấc lên, bao phủ bầu trời.

Giữa sát na này, Sư Quốc Thiếu Hoàng xuất thủ, ra tay như sư hống, năm ngón tay xoè ra, tựa như một đầu Thiên sư hung hăng cắn về phía Lý Thất Dạ, dưới năm ngón tay, tựa như muốn đem Lý Thất Dạ một ngụm thôn phệ.

- Lăn…

Đối với năm ngón tay như Thiên sư thôn phệ mà đến này, Lý Thất Dạ ngay cả mí mắt cũng không có vẩy, hai tay ôm một cái, trong nháy mắt, bao tay hóa thành một cái thiên ấn, thiên ấn hiển hiện chúng thần pháp tắc, tựa như chúng thần giá lâm, thần uy vô tận quét ngang thiên địa, cực kỳ bá đạo hung mãnh.

"Phanh" một tiếng vang thật lớn, nghe được thanh âm xươ/ng vỡ "răng rắc", toàn bộ cánh tay của Sư Quốc Thiếu Hoàng ở dưới một cái thiên ấn oanh sát, trong nháy mắt hóa thành huyết vụ, mà Sư Quốc Thiếu Hoàng ngay cả kêu thảm cũng không kịp, cả người bị oanh bay ra Thiên Tùng Sơn, trong nháy mắt biến mất ở chân trời, không biết sống hay ch*t.

Một màn này phát sinh quá nhanh, làm cho tất cả mọi người phản ứng không kịp.

Phải biết, Sư Quốc Thiếu Hoàng chính là nhất quốc chi quân, coi như hắn không cường đại bằng Tử Yên phu nhân, cũng là một vị cường giả khó lường, nhưng mà, ở dưới một chiêu liền bị hủy cánh tay, bị oanh ra Thiên Tùng Sơn, đây là đ/áng s/ợ bực nào.

"Tranh" một tiếng, sau khi đ/á/nh bay Sư Quốc Thiếu Hoàng, thiên ấn biến mất, trên tay Lý Thất Dạ y nguyên mang theo bao tay, bao tay lóe ra sáng bóng cổ lão.

- Bảo vật tốt …

Nhìn thấy tình cảnh như vậy, thế hệ trước ở đây không khỏi trở nên động dung, hít một hơi lãnh khí, thì thào nói ra.

- Chúng Thần Chi Thủ.

Lý Thất Dạ nhìn nhìn bao tay đeo trên hai tay, cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Danh bất hư truyền, có chút ý tứ.

Lúc này,.

"Xuyến" một tiếng, lập tức vô số ánh mắt nhìn hai cái bao tay này của Lý Thất Dạ, lúc Lý Thất Dạ oanh ra một chiêu, tựa như chúng thần giá lâm, thần uy quét ngang thiên địa, khiến tất cả mọi người ý thức được bao tay này khó lường, tuyệt đối là một kiện bảo vật kinh thế, cho nên lúc này từng tia ánh mắt nhìn chằm chằm đôi bao tay kia, lộ ra quang mang thèm chảy nước miếng.

- Ngoan Thế Tiên Đế lưu lại bảo vật quả thật khó lường.

Có người không khỏi thì thào nói.

Mặc dù nói vừa rồi Sư Quốc Thiếu Hoàng xem thường hai cái bao tay này của Lý Thất Dạ, nhưng mà, hiện tại mọi người đều biết cái bao tay này tuyệt đối có lai lịch kinh thiên.

Thử nghĩ một cái cũng biết, Ngoan Thế Tiên Đế là người nào? Một đời Tiên Đế vô địch, vị Tiên Đế thứ nhất của Thạch Nhân tộc.

Loại tồn tại giống như Ngoan Thế Tiên Đế này, hắn lưu lại bảo vật có thể đơn giản sao? Nhất định là có lai lịch lớn, nói không chừng liền là Tiên Đế Bảo khí của Ngoan Thế Tiên Đế.

Cho nên nghĩ đến điểm này, không biết có bao nhiêu người thèm chảy nước miếng, nếu không phải có chỗ cố kỵ, chỉ sợ sớm đã có người xông lại đoạt.

Lúc này, Lý Thất Dạ chậm rãi nhìn tất cả mọi người một cái, ánh mắt rơi vào trên người Đằng Đan Vương, cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Thế nào, vừa rồi ngươi cũng không phục, có phải cũng muốn đến khiêu khích ta hay không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI SẼ KHÔNG LÀM PHÁO HÔI ĐỘC ÁC

Chương 8: HẾT
Tôi là một tiểu thiếu gia cực kỳ hay kiếm chuyện. Cậy vào thân thế của mình, tôi đã ép buộc Hạ Đình, con trai của vú nuôi nhà mình, phải ở bên cạnh tôi. Ở bên nhau hai năm, chuyện gì tôi cũng quản thúc anh, đối với anh thì sai bảo đủ điều, hễ thích là quát tháo. Trong một lần anh lại chọc tôi không vui, ngay khoảnh khắc tôi nổi giận định vung tay tát anh một cái, trước mắt tôi bỗng nhiên hiện lên tầng tầng lớp lớp những dòng bình luận. 【Hết sức chịu nổi cái tên pháo hôi độc ác này! Đầy một thân bệnh thiếu gia, sao nam chính công vẫn chưa chia tay với nó đi, để còn ở bên nam chính thụ đáng yêu chu đáo của chúng ta?】 【Cứ để nó làm mình làm mẩy đi, chính cái tát này sẽ khiến công hoàn toàn nguội lạnh tâm can. Sau khi nhà nó trên đà phá sản, công sẽ giẫm thêm một chân, cướp lấy dự án có thể cứu sống gia đình nó.】 【Tên pháo hôi thụ này chắc vẫn chưa biết gì đâu nhỉ? Nhà nó sắp phá sản đến nơi rồi!】 【Nhà tan cửa nát, cuối cùng nó chỉ có thể tuyệt vọng mà nhảy xuống biển tự vẫn.】 【Còn nam chính công của chúng ta thì công ty lên sàn, giá trị con người tăng vọt gấp bội, tiền đồ vô lượng, sớm đã không còn là chàng trai nghèo khổ để nó tùy ý nhào nặn như xưa nữa, anh ấy sẽ sống hạnh phúc viên mãn bên nam chính thụ.】 Tôi sững sờ ngay tại chỗ, cái tát định giáng xuống mặt Hạ Đình bỗng chốc khựng lại giữa không trung. Anh lại nhìn tôi đầy thắc mắc: "Sao không đánh nữa?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
79
QUY KHƯ Chương 13: HẾT
HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT