"Vào lớp!"
Hai chữ như viết bằng m/áu hiện lên màn hình máy tính, trông vô cùng chân thực.
Từng giọt m/áu đặc quánh và đỏ thẫm nhỏ xuống, rơi lên bàn, rơi xuống đất, b/ắn thành những đóa hoa m/áu.
Tôi nhìn chằm chằm không dám tin vào mắt mình, tim đ/ập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.
Khi tôi hoàn h/ồn, trên màn hình, giáo viên chủ nhiệm đã kết thúc bài giảng và yêu cầu cả lớp tự học.
Vẫn còn hồi hộp, tôi nghĩ có lẽ mình đã ngủ quên trong giờ học online và gặp á/c mộng.
Cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra từ từ.
Tôi gi/ật b/ắn người.
"Con trai, con sao thế?" Giọng mẹ tôi vang lên bên tai.
"Mẹ làm con sợ ch*t khiếp! Sao mẹ đột nhiên vào thế?" Tôi nhăn mặt trách móc.
"Cậu con vừa gọi điện bảo cô chủ nhiệm lớp con tối qua nhảy sông t/ự t* rồi!"
"Cô gái tốt như vậy, sao lại nghĩ quẩn thế nhỉ?"
Lời mẹ nói như sét đ/á/nh ngang tai khiến tôi choáng váng.
Cô chủ nhiệm t/ự t* tối qua?
Vậy người vừa dạy chúng tôi là ai?
Tôi quay phắt lại nhìn màn hình máy tính.
Bài giảng đã dừng lại tự lúc nào.
Màn hình đen kịt như vực thẳm khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
Trong nhóm chat lớp, các bạn vẫn đang bàn tán về bài học vừa rồi.
Tôi cầm điện thoại gõ liên hồi.
Tôi: Lúc nãy, có phải cô Lưu đang dạy chúng ta không?
Triệu Nhất Nặc: Đúng vậy, vừa ôn lại Bài Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị. Cậu lại không nghe giảng à?
Ngô Ưu: Chu Sùng Vũ lại ngủ gật hả? Đã là lớp 12 rồi mà vẫn không chịu cố gắng. Lần trước bị cô Lưu gọi tên, cậu còn không nhớ sao?
Vương Gia Ngưng: Ôi, khi nào mới được quay lại trường học chứ? Học online mãi khiến tôi uể oải, kỳ thi đại học năm nay tiêu đời rồi.
Tôi: Vừa nãy, mẹ tôi bảo cậu tôi gọi điện thoại thông báo cô Lưu nhảy sông ch*t tối qua. Vậy sao cô ấy vẫn dạy chúng ta được?
Triệu Nhất Nặc: ?
Ngô Ưu: ???
Vương Gia Ngưng: Chu Sùng Vũ cậu quá đáng rồi đấy! Dám nói x/ấu cô giáo thế, cẩn thận tôi báo cáo.
Trương Cận Hoành: Cậu ngủ mê à? Cô Lưu ch*t? Đừng có nói nhảm.
Vương Thiên Duyệt: Cậu của cậu là ai vậy?
Tôi: Cậu tôi là cảnh sát khu vực. Cậu ấy vừa nói chuyện với mẹ tôi, mẹ tôi không thể lừa tôi được.
Cả lớp đồng loạt phản đối, bảo tôi bị đi/ên, nói linh tinh.
Tức gi/ận, tôi thử nhắn tin cho cô Lưu: Cô ơi, cô có ổn không?
Trong nỗi bồn chồn chờ đợi, tin nhắn của cô Lưu mãi không hồi âm.
Đúng lúc tôi định gọi điện, tin nhắn của cô bỗng hiện lên.
Cô Lưu: Cô lạnh lắm... lạnh lắm...
Lạnh ư?
Sao cô ấy lại nhắn cho tôi như vậy?
Hay nào phải vì đêm qua cô ấy ch*t đuối, nước sông quá lạnh khiến oán niệm không tan...
Tôi đang suy nghĩ thì dòng chữ "Cô lạnh lắm..." bỗng chuyển sang màu đỏ như m/áu, thậm chí còn chảy nhỏ giọt ra ngoài màn hình.
"Á!"
Tôi hét lên kinh hãi, mặt tái mét, vứt chiếc điện thoại ra xa.
Cô ấy ch*t rồi, nhất định cô ấy đã ch*t!
Cô Lưu vốn nghiêm túc, chưa bao giờ đùa cợt với học sinh. Cô ấy không thể gửi cho tôi những lời như thế.
Chẳng mấy chốc, tin cô Lưu t/ự t* lan khắp trường, hiệu trưởng đích thân x/á/c nhận có giáo viên ch*t đuối tối qua ở sông cảnh quan.
Cả nhóm chat lớp n/ổ tung.
Trương Cận Hoành: Cô Lưu thật sự đã ch*t? Vậy người dạy chúng ta sáng nay là ai?
Vương Thiên Duyệt: Trời ơi, không lẽ cô Lưu thấy chúng ta học hành không nghiêm túc nên định dẫn cả lớp xuống âm phủ dạy tiếp?
Triệu Nhất Nặc: Vương Thiên Duyệt đừng nói bậy, tôi sợ lắm...
Tống Văn Tân: Không lẽ linh h/ồn cô Lưu đang dạy chúng ta?
Ngô Ưu: Mấy người nhát gan thế! Sáng nay chắc là bài giảng quay sẵn thôi.
Vương Gia Ngưng: Đúng rồi, thời đại nào rồi, phi hành gia còn lên vũ trụ về rồi, mấy người còn lấy m/a q/uỷ ra dọa nhau?
Triệu Nhất Nặc: Đôi khi có những chuyện không nên nói ra. Khoa học cũng có nhiều điều không giải thích được. Nhỡ đâu cô Lưu thật sự đã hóa thành...
Ngô Ưu: Haha, nhìn mấy người sợ vậy kìa. Đã bảo là quay sẵn rồi. Giờ mà cô Lưu xuất hiện dạy tiếp thì mới đúng là m/a đấy.
Khi đọc được tin nhắn của Ngô Ưu, cánh cửa phòng ngủ của tôi tự động đóng sầm lại!
Tôi suýt nữa nhảy dựng khỏi giường.
Ngước nhìn lên, trên màn hình máy tính lại hiện ra hai chữ đẫm m/áu:
"Vào lớp!"