Lâu Thiến Thiến cúp điện thoại, bật khóc nức nở.

Những người khác vội vã vây quanh.

"Chuyện gì vậy, có phải Kiều Mặc Vũ gặp chuyện rồi không?"

Lâu Thiến Thiến vừa khóc vừa lắc đầu, lại gật đầu.

"Bọn họ sắp không chống cự nổi rồi, nói sẽ bảo vệ chúng ta đến phút cuối, đang tiêu diệt lũ lệ q/uỷ còn lại trước cửa... hu hu hu..."

Giang Yến cũng òa khóc.

"Đều tại tớ cả, lúc nãy tớ nên nói với cậu ấy một tiếng. Như thế cậu ấy đã không nhầm con hình nộm kia là tớ mà đuổi theo rồi, cậu ấy ra ngoài đểu c/ứu tớ, đều tại tớ hết!"

Lâu Thiến Thiến: "Đúng vậy, Kiều Mặc Vũ lúc nào cũng vĩ đại như vậy. Trước đây tớ còn đối xử tệ với cậu ấy, tớ đúng là không phải con người mà!"

Lăng Linh: "Hu hu, còn tớ nữa, trước giờ tớ cũng có thành kiến với cậu ấy, tớ đáng ch*t thật!"

Mấy người đang khóc lóc thảm thiết thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân hỗn lo/ạn ngoài cửa.

Mọi người lập tức ùa ra cửa sổ.

Lâu Thiến Thiến kinh ngạc bịt miệng.

Chỉ thấy ngoài đường, một bên là hình nộm chất đống như kiến cỏ, một bên là đám lệ q/uỷ đen kịt như mây đen ngày mưa. Q/uỷ khí âm u đến mức chỉ liếc nhìn đã sợ đến vỡ mật.

Tôi và Hoa Ngữ Linh dựa lưng vào nhau đứng trước cửa. Hai thân hình mỏng manh như chiếc thuyền con giữa biển động đêm đen, chỉ chờ giây phút vỡ tan.

Lâu Thiến Thiến đ/au lòng vô cùng, vừa khóc vừa mở livestream gửi vào nhóm bạn.

"Kiều Mặc Vũ sắp ch*t rồi, mọi người gặp mặt cậu ấy lần cuối đi."

Giang Hạo Ngôn: "Không thể nào! Mọi người đang ở đâu? Mấy thứ bên cạnh là gì, hình nộm vải à?"

"Nói địa chỉ cho tôi, tôi đến ngay!"

Lớp trưởng: "Mọi người bình tĩnh, đó là Kiều Mặc Vũ mà. Tôi tin chắc cô ấy có thể diệt hết lũ lệ q/uỷ này."

Lâu Thiến Thiến khóc thét:

"Nhiều lắm! Hơn trăm con lệ q/uỷ, còn vô số hình nộm biết cử động. Chỉ có hai người họ thôi!"

"Hu hu, chúng ta đều sẽ ch*t ở đây mất thôi."

Bên ngoài âm phong bắt đầu nổi lên, lũ lệ q/uỷ tụ tập, âm phong thổi đến mức mọi người gần như không mở nổi mắt.

Tôi và Hoa Ngữ Linh người đầy thương tích, kiệt sức rã rời.

Dẫn dụ nhiều q/uỷ đến thế, suốt đường đi đúng là ngàn cân treo sợi tóc, mấy lần suýt mất mạng.

Tôi dồn hết trọng lượng cơ thể lên lưng Hoa Ngữ Linh.

"Chuẩn bị xong chưa?"

Hoa Ngữ Linh gật đầu.

"Bắt đầu đi."

Hai chúng tôi siết ch/ặt tay nhau, tôi niệm thầm Kim Quang chú:

"Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Quảng tu vạn kiếp, chứng ngô thần thông. Thể hữu kim quang, phúc ánh ngô thân."

Trên người tôi và Hoa Ngữ Linh đồng thời bừng lên một tầng kim quang, xuyên thấu màn sương xám.

Gió cuốn cát đ/á bay m/ù mịt, âm khí ngút trời. Lũ lệ q/uỷ và hình nộm đồng loạt xông tới, ch/ôn vùi hai chúng tôi giữa biển q/uỷ.

Những người bên cửa sổ đồng loạt thét lên tuyệt vọng:

"KHÔNG!"

Hoa Ngữ Linh lấy m/áu trước đó bôi lên cổ tay đang giao nhau của hai người, khẽ niệm chú. Từ cơ thể chúng tôi bỗng phóng ra vô số sợi tơ m/áu đỏ tươi quấn lấy hình nộm.

Tôi hét lớn:

"Tam giới nội ngoại, duy đạo đ/ộc tôn."

"Cấp cấp như luật lệnh!"

Rồi sau đó,

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Vô số hình nộm n/ổ tung trong bóng tối, tựa như bữa tiệc pháo hoa rực rỡ nhất.

Lớp mây đen dày đặc trên đầu cuộn trào, bị ép lùi dần về sau.

Vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa không trung, ánh trăng trong vắt tỏa khắp đại địa.

Gió ngừng, mây tan.

Tôi và Hoa Ngữ Linh bị sóng xung kích từ vụ n/ổ hất ngã ngồi xuống đất.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi phủi phủi bụi trên người, đứng dậy bình thản nói:

"Cũng không khó đối phó như tớ tưởng, làm tớ gi/ật cả mình."

"Tưởng ch*t chắc ở đây rồi."

Hoa Ngữ Linh gật đầu, thần sắc còn điềm tĩnh hơn tôi: "Hết chuyện rồi, ra ngoài đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm