Lưu Ngọc

Chương 04

03/10/2025 15:40

Lòng ta run sợ nhìn Ứng Phù Tuyết lướt ngón tay trên cổ mình, như đang suy tính nên đ/âm ta một nhát ch*t tươi.

"Sao không mách sư tỷ là ta làm ngươi bị thương?" Ứng Phù Tuyết thăm dò hồi lâu mới lên tiếng.

Ta suy nghĩ chốc lát, hình như ban ngày sau khi rời khỏi chỗ hắn, ta vô tình đụng mặt các đồng môn đến muộn. Nếu là thường ngày, Lưu Ngọc chắc chắn sẽ mách lẻo khiến Ứng Phù Tuyết bị trừng ph/ạt nặng nề.

Lưu Ngọc vốn là đứa trẻ mồ côi Cốc Thừa Xuyên mang về khi đang du ngoạn trần gian. Hắn da trắng như ngọc, miệng lưỡi ngọt ngào, chẳng mấy chốc đã lấy lòng cả tông môn. Duy chỉ có Ứng Phù Tuyết, phần lớn thời gian đều dành cho việc trừ yêu tu luyện. Tuy là đồng môn nhưng ít khi gặp mặt, những lần thấy Lưu Ngọc cũng đều lạnh nhạt.

Lưu Ngọc kh/inh thường Ứng Phù Tuyết là giống lai yêu tạp chủng lại được vào tiên môn, càng gh/en tị với thiên phú siêu phàm của hắn rồi tự ti về căn cơ tầm thường của mình.

Ta đương nhiên không thể tố giác, bèn viện cớ luyện ki/ếm quá sức khiến ki/ếm văng trúng cổ để qua mắt mọi người.

Vân Tú sư tỷ nghe chuyện nhíu mày muốn nói lại thôi, chỉ nói qua loa: "Lần sau sư đệ nhớ cẩn thận đấy".

Ta biết từ nay ấn tượng "bình hoa di động" của mình đã khắc sâu vào lòng người.

"Ngươi nói đi, trước đây ngươi nhục mạ ta như thế, ta có nên gi*t ngươi không?"

Ứng Phù Tuyết tự nói tự nghe, còn ta thì sợ đến mất h/ồn mất vía.

Ta không dám tỉnh lại, sợ hắn thẳng tay kết liễu ta, lại sợ lộ sơ hở bởi hắn có thể nhìn thấu cả nhịp rung trên mí mắt ta. Bất đắc dĩ đành che mặt giả vờ nói mớ: "Bao giờ mới giỏi như sư huynh nhỉ".

"Diễn dở ơi là dở!" Hệ thống thêm dầu vào lửa.

Lòng ta như tro tàn, phải chăng ta là kẻ xuyên sách thảm bại nhất lịch sử?

"Hắn chỉ đùa với ngươi thôi."

Ứng Phù Tuyết buông tay, ngón trỏ phết lớp th/uốc mỡ trắng ngần xoa nhẹ lên vết thương.

"Sư huynh đúng là người tốt..." Ta nghẹn ngào tâm sự với hệ thống, "Chỉ là thiếu niên chính trực biết quan tâm sư đệ thôi. Biết sai sửa lỗi, ta tin sau này..."

Ta đột ngột ngừng bặt.

Ngón tay hắn không hiểu sao đã đ/è lên môi ta, xoa miết nhẹ rồi khẽ chạm vào hàm răng.

"Im miệng thì dễ thương hơn nhiều."

Giọng Ứng Phù Tuyết nhẹ như gió đêm. Khi ta suýt lộ tẩy, hắn đứng dậy biến mất ngay tức thì.

Ta do dự hỏi hệ thống: "Hắn biết ta tỉnh rồi, phải không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm