Đương nhiên, Lục Kiêu sẽ không dễ dàng tin tưởng tôi đến thế.
Anh lấy từ Cục Giám sát Đặc biệt một thiết bị định vị siêu nhỏ.
Đầu dò định hướng rạ/ch mở lớp da dưới xươ/ng quai xanh của tôi, những chiếc ngạnh móc ngược găm ch/ặt vào da th!t.
Thiết bị định vị cứ thế từ từ khảm sâu vào trong m/áu th!t tôi.
"Đừng hòng chơi trò gì với tôi, hiểu chưa?"
Cơn đ/au rát do bị x/é rá/ch truyền đến từng đợt.
Tôi gần như không thể đứng vững.
Cố sống cố ch*t bám ch/ặt vào tủ gương, nỗ lực để giọng nói không r/un r/ẩy.
"Tôi hiểu rồi."
"Ngoài phòng b/ệnh ra, cậu không được phép đi đâu cả."
"Được."
Tiếng bước chân của anh xa dần.
Tôi ngước mắt, nhìn chính mình trong gương.
Để có thể đến bên cạnh Phương Hà Uyển và Lục Kiêu, gương mặt này đã thay đổi bảy phần giống Phương Chuẩn.
Thế nhưng ba phần còn lại, vẫn còn vương vấn dấu vết của Phó Bồi Sinh.
Hai hình hài chồng chéo lên nhau.
Trong cơn hoảng hốt, tôi lại nhìn thấy chúng tôi của mười mấy năm về trước.
Lẫm Thành, tôi và Phương Chuẩn lảo đảo chạy trốn ra ngoài.
Chạy trốn ba ngày, tỉnh lại, chúng tôi vẫn bị bắt quay lại trường huấn luyện.
Bị một trận đò/n thừa sống thiếu ch*t.
Giáo hoàng ngồi cao ngạo ở phía trên.
"Hai mươi ba đứa trẻ, sao cứ riêng hai đứa chúng mày là không chịu nghe lời thế nhỉ?"
Sau đó, chúng tôi học cách nghe lời.
Học cách phục tùng, học cách tiêu diệt lòng trắc ẩn.
Học cách trở thành một sát thủ thực thụ.
Cho đến khi có một người đàn ông quỳ bên ngoài bức tường đồng vách sắt, khẩn cầu:
"Tôi biết con trai tôi đang ở đây, c/ầu x/in các người... hãy trả con trai lại cho tôi."
Đó là người đầu tiên tôi gi*t.
Dưới sự dụ dỗ của Giáo hoàng, tôi siết ch/ặt con d/ao găm.
Tay giơ lên, d/ao hạ xuống.
Người đàn ông tuyệt vọng bám lấy gấu quần tôi, hộc ra một ngụm m/áu tươi.
Cố chấp lặp đi lặp lại: "Con trai..."
Ông ta ch*t rồi.
Hai ngày sau, có người nói với tôi, đó là cha ruột của tôi.
Tôi gào khóc đến đi/ên cuồ/ng.
Chính Phương Chuẩn đã ôm ch/ặt lấy tôi, mặc cho tôi cào cấu xả gi/ận, cho đến khi trời sáng.
Đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ đến những chuyện này nữa.
Giờ đây khi bị Lục Kiêu vạch trần, tôi lại có một cảm giác nhẹ nhõm không sao tả xiết.
Cũng tốt thôi.
Trên thế giới này, cuối cùng cũng sắp không còn kẻ sát nhân Phó Bồi Sinh nữa rồi.