Mầm Ác

Chương 2

16/11/2025 12:23

Sau khi chuyện của Tiểu Kỳ lan truyền, hàng xóm lần lượt tới cửa hàng tôi hỏi địa chỉ nhà Lưu Khải, nói muốn giúp hai mẹ con Hàn Vũ trút gi/ận.

Nhưng thông tin cá nhân của phạm nhân vị thành niên được pháp luật bảo vệ, cảnh sát yêu cầu tôi không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào về Lưu Khải, nếu không sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới.

Mấy ngày sau, Hàn Vũ bỗng đến cửa hàng tôi khóc nức nở, nói cảnh sát chuẩn bị rút hồ sơ vụ án.

Lý do là Lưu Khải chưa đủ 12 tuổi, không có năng lực trách nhiệm hình sự, cảnh sát buộc phải đình chỉ điều tra theo quy định của Bộ luật Hình sự.

Tôi sững sờ, Lưu Khải rõ ràng đã gi*t người, vậy mà không những không phải ngồi tù, thậm chí còn không cần ra tòa, đây là đạo lý gì vậy?

"Cảnh sát nói dù tôi tự mình khởi kiện thì viện kiểm sát cũng không thụ lý, nhiều nhất chỉ có thể kiện dân sự đòi bố mẹ Lưu Khải bồi thường... Nhưng công lý cho con gái tôi thì ai bồi thường được đây..." Hàn Vũ khóc đến nỗi khóe mắt rỉ m/áu.

Tệ hơn nữa, bố mẹ Lưu Khải không những không đến xin lỗi, giờ còn chẳng thèm nghe điện thoại của Hàn Vũ.

Dù cảnh sát làm trung gian hòa giải, họ chỉ viện cớ bận rộn, không có thời gian tiếp chuyện cô.

Vợ tôi không đành lòng, nấu cho Hàn Vũ ít canh: "Làm mẹ ai cũng hiểu, có những bi kịch xảy ra thì đành bất lực. Em còn trẻ, ki/ếm người yêu rồi sinh đứa khác, coi như Tiểu Kỳ đầu th/ai kiếp khác."

Giọng Hàn Vũ khản đặc: "Sao em vượt qua được! Giờ cứ nhắm mắt lại, em lại nghe thấy tiếng con bé khóc trước mặt, nói nó ch*t không nhắm được mắt. Tim em như bị ai ch/ém mười bảy mười tám nhát vậy!"

Là những người làm cha làm mẹ, chúng tôi thấu hiểu nỗi đ/au của Hàn Vũ, nên khuyên cô ấy đưa th* th/ể con về lo hậu sự trước, tính chuyện kiện tụng sau.

Linh đường bày trong tiệm bánh của Hàn Vũ, tất cả hàng xóm đều đến, nhưng ai nói cũng chỉ những lời sáo rỗng an ủi. Hàn Vũ khóc đến kiệt sức rồi dần tê liệt cảm xúc.

Trong bữa cơm tang, lão Trương b/án vịt quay nói Tiểu Kỳ bị vậy cũng do Hàn Vũ không để ý, liền bị mấy người phụ nữ vây lại chỉ trích: "Đàn ông các ông thử trông con một ngày xem, chẳng lẽ hai mươi bốn tiếng dán mắt vào con mà không cần ăn cơm?"

Lão Vương b/án thịt hút th/uốc phì phèo: "Gặp chuyện này mà là tôi, dù có ngồi tù cũng x/é x/á/c thằng tiểu yêu quái đó. Tiếc cho Hàn Vũ hiền lành thế lại không có đàn ông đứng ra trả th/ù."

Hàn Vũ không có họ hàng gần, khi bận quá tôi và vợ liền giúp cô tiếp khách.

Con gái tôi chơi một mình trước cửa, tôi gọi nó lại dặn không được chạy lung tung. Con bé gật đầu im lặng.

Tôi hơi nghi hoặc, bình thường con bé hay cãi lời, sao hôm nay ngoan thế?

Con gái cười hì hì mở miệng, lộ ra vệt socola trên răng. Vì nó sâu răng nặng, chúng tôi cấm không cho ăn đồ ngọt.

"Cô Hàn cho con à?"

Con bé lắc đầu: "Anh trai cho con đấy!"

"Anh trai nào?"

"Chính là anh trai dẫn Tiểu Kỳ đi đó ạ! Anh ấy bảo sôcôla này Tiểu Kỳ chưa ăn hết, tặng lại cho con!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuồng Cốt

Chương 6
Ta mắc chứng điên cuồng khát máu, năm tám tuổi phát bệnh, đã cắn đứt tai của bà mụ dạy dỗ. Mười ba tuổi mất kiểm soát, đẩy em gái thứ xuống giếng rồi ném theo ba tảng đá lớn. Năm mười sáu tuổi, ta một tay phóng hỏa thiêu rụi lầu thêu, ngồi trên nóc nhà vỗ tay cười lớn. Đáng ghét thay, ta lại là đích nữ duy nhất của Tể tướng gia, không ai dám đưa ta vào tháp điên. Theo di nguyện của nương thân, ta kết hôn với Thế tử trấn Bắc Hầu, ngày ngày uống thuốc đắng đè nén cơn điên, học làm người bình thường. Thế tử với ta kính nhau như khách, cũng tạm hòa hợp. Nhưng hắn lại đúng ngày sinh nhật ta, dẫn về cô em họ. Nàng ta đập vỡ chiếc liễn lưu ly duy nhất mẹ ta để lại, rồi giả bộ hoảng hốt núp sau lưng Thế tử. “Chị dâu sao lại đặt đồ mỏng manh thế này ở ngoài, làm người ta bị thương thì biết ăn năn sao cho đủ.” Thế tử cũng lạnh nhạt phụ họa: “Tống Âm, vỡ rồi cũng chỉ là đồ vô tri, đừng làm em sợ.” Ta nhặt mảnh vỡ dưới đất, lia mạnh về phía cái mồm mép lảm nhảm của hai người. “Không biết nói năng, thì đời đời câm miệng cho ta!”
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
7