“Nghe nói bị Alpha đ/á/nh dấu thì sẽ mang th/ai. Ch*t ti/ệt… chẳng lẽ mình lại mang con của cái tên khốn đó?!”
Nhưng tôi còn chưa phân hóa.
Chưa phân hóa mà bị cắn… cũng sẽ mang th/ai sao?
Biết thế lúc trước tiết sinh lý ABO tôi đã học tử tế rồi!
Trên người tôi bây giờ vẫn còn vương đầy mùi pheromone của tên đó.
Điện thoại trong túi rung liên hồi, tin nhắn dồn dập đến mức sắp n/ổ tung.
Chuyện Tống Minh Sơ phân hóa thành Alpha ở trong trường, đã lan ra khắp nơi.
Khi nhân viên y tế chạy tới, tôi đã bỏ trốn từ lâu.
Hiện trường chỉ còn lại Tống Minh Sơ sau khi phát đi/ên xong thì ngất đi.
Vốn dĩ sẽ chẳng ai biết tôi từng xuất hiện ở đó.
Chỉ trách tôi mềm lòng.
Sợ cậu ta vì kỳ phân hóa mà ch*t nóng trong nhà thi đấu.
Tin tức cậu ta ở đó… là do chính tôi báo cho giáo viên chủ nhiệm.
Cho nên khi Tống Minh Sơ tìm đến, tôi không hề bất ngờ.
Chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.
Nhanh đến mức… mùi hương thuộc về cậu ta trên người tôi còn chưa kịp tan đi.
Tống Minh Sơ đứng trước cửa phòng học trống.
Tôi có thể cảm nhận rõ… Pheromone trong cơ thể bị câu dẫn.
Cơ thể lại bắt đầu nóng lên.
Giọng cậu ta vẫn còn khàn khàn, ho nhẹ hai tiếng rồi nói:
“Giang Tùy, tôi biết cậu ở trong đó.”
Giọng nói ấy… giống hệt lúc cậu ta đ/è tôi xuống khi nãy.
Tôi rụt người, lại lùi sâu vào trong, không dám lên tiếng.
Thấy tôi im lặng, cậu ta tiếp tục nói:
“Đừng sợ tôi, bây giờ tôi… bình thường rồi. Lúc nãy tôi đột nhiên phân hóa, có cắn một người. Thầy nói cậu ở gần đó… vậy cậu biết tôi đã cắn ai không?”
Cậu ta muốn làm gì?
Tôi nuốt khan, chột dạ đáp:
“Biết để làm gì? Cắn cũng cắn rồi… là ai thì quan trọng à?”
Tống Minh Sơ tiến lại gần cửa thêm một bước, giọng trầm xuống:
“Quan trọng. Tôi phải chịu trách nhiệm.”
Chỉ một câu thôi.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Chịu trách nhiệm? Trách nhiệm cái đầu cậu!
Tôi cắn răng:
“Nếu người đó không muốn cậu chịu trách nhiệm thì sao?”
Cậu ta khựng lại một chút.
Sau đó bật cười trầm thấp, mang theo chút ý vị nguy hiểm:
“Sao cậu biết người đó không muốn tôi chịu trách nhiệm?”
Tôi bĩu môi:
“Hừ, bị ai đó vô duyên vô cớ cắn… nhỡ đâu người ta gh/ét cậu thì sao?”
Tiếng cười của Tống Minh Sơ chợt dừng lại.
Cậu ta áp sát vào cửa, giọng thấp hẳn xuống:
“Giang Tùy, người đó có muốn hay không là chuyện của cậu ta. Nhưng tôi phải biết đó là ai. Thế này đi… cậu nói cho tôi biết, kỳ thi lần này tôi để cậu đứng nhất.”
Hạng nhất?!
Tên này… lại tốt bụng vậy sao?
Cám dỗ này… quá lớn.
Tôi li /ếm môi, giọng không kìm được mang theo chút hưng phấn:
“Thật không?”
“Alpha nói là giữ lời.”
“Nếu tôi nói… cậu thật sự để tôi đứng nhất?”
Ngoài cửa im lặng một thoáng.
Sau đó vang lên tiếng cười nghiến răng đầy ẩn ý.
Tống Minh Sơ… bị chọc đến bật cười.
Cậu ta nghiến răng:
“Được, nhất định để cậu đứng nhất. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn nói cho tôi biết… rốt cuộc là ai.”
Tôi bị cái danh “hạng nhất toàn khối” dụ dỗ đến d/ao động.
Nhưng lại không muốn bị tên này dây dưa.
Ánh mắt tôi đảo một vòng, li /ếm môi, chậm rãi nói:
“Là bạn của tôi. Chỉ cần cậu dỗ tôi vui… Tôi sẽ nói cho cậu biết là ai.”
Ngoài cửa, Tống Minh Sơ đặt tay lên nắm cửa, nheo mắt cười khẩy:
“Giang Tùy… cậu giỏi thật đấy.”
3
Tôi liếc nhìn xung quanh.
Ở tầng một… cửa sổ có thể mở.
Cánh cửa này tuyệt đối không thể mở.