Sáng tỏ như trăng

Chương 5

15/07/2024 16:16

Thôn làng cách kinh thành không xa, ta và Lục Dã đóng giả thành một cặp huynh đệ.

Vải ở ngựk thắt ch/ặt khiến ta đ/au, thế nhưng ta lại cảm thấy vô cùng vui sướng.

Mỗi giây mỗi ngày sau khi tỉnh dậy, ta đều rất vui vẻ.

Mặc dù Lục Dã thường xuyên bị ta giẫm chân vì tức, thế nhưng vẫn rất kiên nhẫn trả lời tất cả câu hỏi ta đưa ra.

Hắn và ta bàn chuyện triều đường, bàn dân sinh, bàn chuyện xưa và nay.

Hắn nói với ta hoàng thượng bây giờ là gia bộc của hoàng thượng tiền nhiệm, nhưng mưu đồ cư/ớp vị, xưng đế làm vương.

Còn hoàng tử hoàng tôn trước đây đều bị hắn ta gi*t sạch.

Cha ta có thể làm tể tướng chính là vì phản bội chủ cũ đi nhờ và hắn ta.

Bởi vì danh không chính ngôn không thuận, thế nên sau khi tân hoàng thượng vị cực kỳ để ý lễ giáo quy củ.

Nhằm dùng những thứ này để chặn lại miệng đời khắp thiên hạ.

“Cha ngươi là một tên mặt người dạ thú, yêu cầu ngươi lễ giáo quy củ, còn mình thì ngày ngày đến thanh lâu.”

“Tam hoàng tử là người được chọn tốt nhất cho vị trí thái tử tiếp theo.”

“Hắn ta và cha ngươi đúng là bi/ến th/ái, không phải, hắn ta bi/ến th/ái hơn.”

“Nghe nói hắn ta chưa bao giờ dùng thứ người khác đã dùng, mỗi ngày ra ngoài nếu đi đường thì sẽ vứt giày thay đôi mới.”

“Có một nha hoàn của hắn ta bất cẩn đụng vào người, hắn ta quay về đã ch/ặt tay của nha hoàn đó.”

“Hắn ta có một tiểu thiếp vô cùng cưng chiều, chỉ vì nhìn hộ vệ thêm một lần, ngoảnh đầu hắn ta đã khóe móc mắt của tiểu thiếp kia cho hộ vệ.”

Càng nghe ta càng tái mặt.

Chẳng trách từ sau khi ta và tam hoàng tử định hôn, cha ta yêu cầu ta càng trở nên kỳ quái.

Có lẽ, những thứ đó không phải yêu cầu của ông ấy, mà là của tam hoàng tử chăng?

Ta là vị hôn thê của hắn ta, nếu như hắn ta biết ta vẫn sống chưa ch*t.

Vậy kết cục của ta chắc chắn sẽ còn thảm hơn cả nha hoàn và tiểu thiếp kia.

...

Lục Dã rất thần bí, mặc dù nói cho ta nghe nhiều chuyện như vậy, thế nhưng lại không nhắc một chữ gì về thân phận của chính mình.

Vì để đi đường thuận tiện hơn, hắn đã đổi tên cho ta, gọi là Lục Ninh.

Ta thật sự không hiểu hắn đang làm gì.

Thế nhưng ta chắc chắn hắn đang làm đại sự.

Nếu không trước kia cũng sẽ không bị thương còn chạy đến viện tử của ta.

Làm xong việc của Lục Dã, chúng ta đến trước cửa phủ nhà ta rất nhanh.

Cửa lớn treo đèn lồng trắng, ca ta một thân bạch y đứng ở cửa, mặt đầy bi thương.

Còn bên cạnh y, có một nam tử trẻ trung cao sang quyền quý hơn người đứng bên.

Diện mạo thanh tú, cơ thể g/ầy gò, giữa lông mày mang theo vài phần u ám.

Ta và Lục Dã đứng trong đám người xem huyên náo.

“Đó chính là tam hoàng tử nhỉ, ngoại hình anh tuấn đấy.”

“Tống tiểu thư cũng là mệnh tốt, hưởng thụ một đời vinh hoa phú quý, ch*t rồi còn phô trương như vậy, ngay cả hoàng tử cũng đích thân đến.”

“Nghe nói Tống tiểu thư hiền thục thủ lễ, bị người x/ấu b/ắt c/óc đã t/ự v*n ngay tại chỗ, Tống gia dạy dỗ đúng tốt.”

Nghe đến lời này, ta và Lục Dã không nhịn được mà quay người lại.

Người nói chuyện là một người đọc sách đầu chít khăn.

Thấy chúng ta nhìn mình, y không khỏi ưỡn ngựk, giọng cũng cao hơn.

“Nữ tử ch*t vì thủ tiết, là lương thiện, Tống tiểu thư làm vậy cũng coi như không làm nh/ục tổ tông, xứng được tam hoàng tử tới tiễn.”

Lục Dã hung dữ giẫm chân y.

Thư sinh ôm chân nhảy cẫng lên, liên tiếp hỏi ai giẫm chân y.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6