Thi Nương Nương

Chương 7

18/06/2025 18:11

Tôi không chịu, cha tôi lại vung dây lưng quất.

"Mày lấy vợ thì đương nhiên phải tự mời, lại còn muốn tao đi thay mày sao?"

Tôi cúi gằm, khuôn mặt vì bị t/át mà bỏng rát, cố giấu đi ánh mắt chứa nỗi h/ận th/ù đang sôi sục.

Nghĩa địa lúc về đêm yên tĩnh đến rợn người, những ngôi m/ộ mọc san sát nhau như nấm.

Tôi quỳ trước ngôi m/ộ cũ, bên mép có cây phướn triệu h/ồn nghiêng về một phía trông càng gh/ê r/ợn.

Trong bóng tối m/ù mịt, tôi không nhìn rõ tên tuổi, chỉ vội vàng cúi lạy.

Trước khi đi, lão đạo sĩ đã dặn kỹ:

"Mời q/uỷ dự tiệc cũng có quy tắc riêng, ba luật này phải nhớ kỹ, bằng không mời dễ đuổi khó."

"Thứ nhất, đ/ốt xong thiệp mời âm hôn chỉ khấu đầu hai lần, vì ngươi với chủ m/ộ vốn không quen biết, không được khấu ba lần."

"Thứ hai, phải rời đi trước khi trời sáng."

"Thứ ba, mỗi m/ộ chỉ dâng một nén hương, đ/ốt đến nửa chừng thì thổi tắt, bằng không q/uỷ ăn xong không biết đường về m/ộ."

Tôi thổi tắt nén hương nhưng hồi lâu vẫn không động tĩnh gì.

Xung quanh chỉ còn tiếng gió rít cùng hơi thở dồn dập của tôi.

Đột nhiên, trong m/ộ vang lên tiếng động.

Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tưởng mình đang gặp ảo ảnh, nhưng những tiếng xào xạc trong gió lạnh càng lúc càng rõ.

Hít sâu một hơi, tôi áp tai vào thành m/ộ.

Bên trong lại vọng ra mấy tiếng đục khoét, nghe rất chân thực.

Ban đầu chỉ là vài tiếng "cộc cộc" nhỏ, nhưng đích thực phát ra từ qu/an t/ài.

Tôi gi/ật b/ắn người, ngã ngửa ra sau, chân mềm nhũn không đứng dậy nổi.

Lão đạo sĩ đã nói như vậy là thành công bước đầu.

Nhịp gõ càng lúc càng to, càng nhanh.

Trong gió bắt đầu xen lẫn tiếng khóc thê lương.

Gáy tôi lạnh buốt, vội lắp bắp đọc:

"Thất nguyệt thất, Vương Nhị Cẩu và Diệp Hách Na Lạp nhất đường đính ước, vĩnh kết lương duyên, tửu thủy quản cấu, thỉnh chư vị nhất định..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm