Đạo diễn nhíu ch/ặt lông mày.

"Diệp Nhiên, cô leo lên giường làm gì vậy? Xuống ngay!"

Đạo diễn quát mấy lần, nhưng Diệp Nhiên vẫn nằm im như tượng, bịt tai làm ngơ. Không phải cô không muốn động đậy, mà là có người đang ghì ch/ặt hai tay cô xuống.

Những người khác không nhìn thấy - phía trong chăn còn có một gã đàn ông đang ôm ch/ặt eo Diệp Nhiên, đ/è nghiến cánh tay cô. Diệp Nhiên nhắm nghiền mắt, nhãn cầu chuyển động cuồ/ng lo/ạn - dấu hiệu rõ ràng của hiện tượng bóng đ/è.

Con m/a này quả nhiên đã tu luyện thành tinh. Trong phòng đông người dương khí ngập tràn thế này mà hắn vẫn dám hiện hình.

Tôi chăm chú quan sát h/ồn m/a, dường như hắn cảm nhận được điều gì, đột nhiên quay sang nhìn về phía tôi, gi/ật mình buông tay. Vừa thoát khỏi sự kh/ống ch/ế, Diệp Nhiên lập tức tỉnh dậy.

Cô xoa xoa cánh tay tê mỏi, mặt mày ngơ ngác lết xuống giường.

"Đạo diễn... sao em lại ngủ quên ở đây thế ạ?"

Đạo diễn không nói gì, sắc mặt xám xịt. Một lát sau, ông ta sờ tay lên cây thập tự giá đeo trước ngựk như để trấn an bản thân.

"Thôi được rồi, nghỉ giải lao 5 phút rồi quay tiếp!"

"Diệp Nhiên, tôi cảnh báo lần cuối đừng đóng cảnh này nữa."

Tôi khoanh tay dựa cửa. Hai nữ diễn viên đã thực hiện nghi thức Bút Tiên mấy lần liền. Trong góc phòng, hai chiếc giường tầng chăn đùn cao ngất, rèm cửa phất phơ dù không có gió - không biết lẩn trốn bao nhiêu h/ồn m/a rồi.

Cứ triệu hồi thêm nữa, lũ q/uỷ dữ tụ tập đông sẽ rất khó xử lý. Hơn nữa Diệp Nhiên là người chủ trì nghi lễ, bọn chúng sẽ bám theo cô ta. Sát khí nặng nề thế kia, cô ta mạng khó giữ.

Diệp Nhiên kh/inh khỉnh cười nhạt, đảo mắt liếc xéo:

"Thế à? Hay là cô thay tôi đóng đi? Cô là đại sư mà, đóng chắc chẳng sao nhỉ? Bọn tôi người bình thường mạt hạng, đóng vai này không chịu nổi! Cô toàn nói vì tốt cho tôi, mà tôi không theo thì đúng là kẻ vo/ng ân bội nghĩa!"

Tôi gật đầu:

"Ừ, cô tự hiểu được vậy thì tốt."

Diệp Nhiên: "Oẹ!"

"Tuổi chưa bao nhiêu mà tâm cơ lắm chiêu. Muốn cư/ớp vai diễn nên bịa đủ lý do hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm