Trầm Kha Chân Tình

Chương 6

19/08/2024 16:57

Chương 6:

Tôi còn chưa nghĩ thông, Lục Doãn đã đuổi Bạch Lạc Lạc ra ngoài.

Lục Doãn rất bận, nhưng vẫn không quên chuẩn bị cho tôi một phần đồ ăn vặt.

Tôi nhìn anh ấy lấy một đống đồ ăn vặt ra từ các góc trong văn phòng, cảm giác hơi xúc động vì thói quen ném đồ ăn vặt cho tôi từ trước đến giờ vẫn vậy.

Nhưng ngay giây sau tôi đã nghĩ, Lục Doãn không hề thích ăn đồ ăn vặt, nếu vậy thì trước khi tôi về nước, anh ấy chuẩn bị những thứ này cho ai...

Người này, không cần nghĩ cũng đoán ra.

Đồ ăn vặt trong miệng đột nhiên trở nên vô vị, tôi tựa người vào ghế sô pha suy nghĩ lung tung.

Không để ý Lục Doãn ngồi xuống từ khi nào.

Tôi bị anh ấy dọa cho sợ hãi, quên mất trong miệng còn nửa cây pocky, theo bản năng muốn mở miệng nói chuyện.

Lục Doãn tay nhanh mắt lẹ, cứ thế dùng tay đ/è gáy tôi lại, dùng môi ngậm đi nửa cây pocky này.

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, anh ấy còn lén hôn lên khóe môi tôi một cái.

Không phải chứ, ai dạy anh ấy hôn như thế?

Lục Doãn trước kia ngây thơ đến độ chạm tay thôi cũng đổ mặt thì làm sao đột nhiên như được đả thông kinh mạch thế, giỏi tán tỉnh như này.

Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là vui vì anh ấy thông suốt rồi, mà là thắc mắc anh ấy học được những chuyện này từ ai.

Rõ ràng tự mình chủ động từ bỏ, nhưng hiện tại lại không nhịn được mà tủi thân.

Tôi tự thấy kh/inh bỉ chính mình.

"Ngày mai về nhà một chuyến nha." Ánh mắt của anh ấy vẫn còn lưu luyến trên môi tôi, có vẻ chưa hết thòm thèm.

Tôi sợ hãi che kín miệng.

Lát nữa còn phải ra ngoài, nếu như bị mấy người nhân viên kia nhìn thấy môi tôi đỏ chót lên thì đời này thanh danh của tôi còn đâu nữa.

"Không phải bố mẹ anh đi công tác rồi sao?" Tôi buột miệng.

Lục Doãn nhíu mày, không nói gì.

Tôi đột nhiên nghĩ ra, anh ấy nói ba mẹ tôi.

Gọi thuận miệng gh/ê ha.

Ngày hôm sau về nhà, tôi mới biết Lục Doãn không chỉ gọi người đầy lưu loát, mà anh ấy ở nhà tôi còn quen thuộc đến độ tôi mới giống như con rể mới lấy về.

Lục Doãn một bên thuần thục xắn cao tay áo nhặt rau, một bên xem ti vi cùng mẹ tôi, còn có thể tán gẫu với ba tôi mấy chuyện làm ăn.

Tôi chỉ có thể ngồi một bên nhìn cảnh tượng hài hòa kỳ lạ này, yên lặng uống nước.

Không phải chứ, tôi mới là người dư thừa sao?

Ăn cơm xong, Lục Doãn bị ba tôi gọi tới thư phòng để chơi cờ, tôi lười biếng nằm trên sô pha nói chuyện nhà với mẹ.

Đến tận lúc này, tôi mới cảm nhận được mình hóa ra là con gái nhà họ Thẩm.

"Có thể coi là ngươi gả đi được rồi." Mẹ tôi cảm thán.

Tôi không hiểu nên giương mắt hỏi lại: "Mẹ nói vậy là sao?"

Ngờ đâu mẹ tôi như tìm được nơi để thổ lộ, bật công tắc là nói không ngừng, trút hết nỗi cay đắng vào tôi.

"Qu/an h/ệ của con với Lục Doãn, lúc đầu bọn ta thấy con không có nghĩ nhiều, nên cứ như thế mà kéo dài, không quá đồng ý cho mấy đứa hôn ước từ nhỏ. Ai biết đâu ngày nào Lục Doãn cũng chạy tới chạy lui, không đi làm thì tới nhà ta làm việc này việc nọ, ba con gần như nhìn không nổi nữa."

Tôi ng/u ngơ "há" một tiếng.

Mẹ tôi lại dí trán tôi: "Con phải biết hài lòng đi. Lục Doãn là người thành thật, không biết từ khi nào đã ấn định là con, thấy ba mẹ không đồng ý là lập tức mạnh mẽ thể hiện. Cuối cùng á... Ba con bị làm phiền tới mức ngày nào cũng tăng ca rồi đi công tác, mẹ cũng phải ki/ếm đại lý do trốn ở chỗ bạn bè nào đó."

"Bây giờ thì ổn rồi, con cuối cùng cũng về lấy nó." Nói xong, mẹ tôi tán thưởng mà gật gật đầu, như thể cảm tạ cống hiến to lớn của tôi cho cái nhà này.

Đầu óc tôi kêu ong ong, có chút sững sờ. Chuyện này với những gì tôi nghĩ không hề giống nhau.

Lục Doãn không phải vì bị cái hôn ước từ bé kia ép nên mới cưới sao? Tôi còn tưởng tôi mới là người chiếm phần hời.

Giờ thì tôi là ba ba trong hũ, là cá tự chui đầu vào lưới sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8
Khi phân hóa thành Omega trước mặt kẻ th/ù không đội trời chung, lại còn có độ tương thích pheromone với hắn lên tới 100%, tôi có nên chạy trốn không? Trong bóng tối, tôi không nhịn nổi nữa, gi/ật phắt bàn tay đang được voi đòi tiên của Trần Cảnh: "Trần Cảnh, buông ra ngay không tôi gi*t cậu!" "Uất Trình, người đang cố sức cọ xát vào người tôi chính là cậu đấy."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
1.13 K
Vợ Kiến Chương 9
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7