Vượt Rào

Chương 1

06/09/2025 15:36

Giang lão gia - thương nhân giàu có nổi tiếng Bắc Bình, từng đính ước hôn sự cho con trai trưởng từ thuở thiếu thời.

Hai mươi năm thoáng qua, lão nhân đang hấp hối trên giường bỗng hồi quang phản chiếu, tự tay tổ chức yến tiệc đính hôn xa hoa chưa từng có.

Trong phòng khách chật ních người, Giang lão gia gạt bỏ vẻ b/ệnh tật, hồng hào trò chuyện với khách. Tôi khoác tay người đàn ông bên cạnh, cùng hắn xoay xở giữa những lời nịnh hót.

Ở góc khuất không ai để ý, hắn khẽ rút tay khỏi tôi. Ánh mắt lạnh lùng chỉ dừng trên người tôi một thoáng chốc, như đối diện kẻ th/ù thương trường chứ không phải hôn thê.

''Hôn sự này chỉ là ý nhất thời của cha ta.''

''Tiểu thư Đường chỉ cần diễn tròn vai vợ hiền trước mặt ông là được.''

Giáo dưỡng tốt khiến hắn không thốt lời kh/inh miệt, nhưng vẻ chán gh/ét vẫn lộ rõ. Đúng vậy, nghe nói Giang đại thiếu gia sớm đã có ý trung nhân - em gái của một thương nhân Anh. Nhưng Giang lão gia là người cổ hủ, suốt đêm nghĩ đi nghĩ lại: Đàn bà Tây sao sánh được với gái chưa chồng ở Kinh thành thấm nhuần tam tòng tứ đức?

Già rồi, chẳng biết còn mấy ngày, duy nhất mong được thấy con lập gia đình. Chợt nhớ tới hôn ước năm xưa, vội vã sắp đặt.

Đôi uyên ương đành ly tán.

Tôi khẽ đáp:

''Tôi hiểu rồi.''

Thầm thở phào: Giang Kỳ Ninh càng gh/ét tôi càng tốt. Bởi hắn càng chán gh/ét, thân phận nam nhi của tôi càng khó lộ.

Cuộc hôn nhân này, đúng là kẻ có tâm đều mưu cầu lợi riêng.

''Hiểu thì tốt.'' - Giọng nam nhân vẫn băng giá.

''Làm tốt phần mình, những điều Đường gia muốn, ta tự khắc không thiếu.''

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm