“Tôi vừa từ phía đó đi tới, thấy cô ấy đi về phía ngọn núi.” Vừa nói, cậu ta vừa lấy điện thoại ra bật video cho tôi xem.
Trong video, một cô gái thân hình g/ầy gò với chiếc bụng bầu đang đi lên núi, cậu ta lẩm bẩm: “Gặp q/uỷ rồi, đây chẳng phải là cô gái hôm qua được kéo lên từ bờ sông sao?”
Tôi trả lại điện thoại cho cậu ta, cảm ơn rồi chuẩn bị đi về phía ngọn núi.
Cậu ta lại gọi tôi lại: “Tôi chở cô đi! Đến cửa Đông thì đi cáp treo lên thẳng, lên núi tìm một Đạo trưởng tên Dương Huyền, anh ấy có kinh nghiệm.”
Tôi nheo mắt đ.á.n.h giá cậu ta: “Cậu dường như biết rất nhiều.”
Lên xe, cậu thanh niên mới giải thích: “Ba năm trước sư phụ của Dương Đạo trưởng c.h.ế.t dưới sông, cũng là tôi chở về, tôi có nghe Dương Đạo trưởng nói, là do thứ dưới sông gây họa.”
“Chuyện đó nổi tiếng trong Đạo môn của mấy người lắm, Dương Lão Đạo trưởng lấy thân h/ồn h/iến t/ế, nên ba năm nay mới không có ai c.h.ế.t đuối dưới sông nữa.”
Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đã đến chân núi, cậu ta chỉ về phía cáp treo: “Phía trước có cáp treo, chỉ vài phút là lên đến nơi, cô xuống ở trạm dừng đầu tiên, rồi đi bộ thêm hơn mười phút về phía Đông là đến Đạo tràng của Dương sư huynh.”
“Cảm ơn.”
Tôi đi theo hướng cậu ta chỉ, m/ua vé cáp treo rồi xếp hàng lên cáp.
Nửa tiếng sau, tôi đến nơi cậu thanh niên lái xe tang đã nói.
Một Đạo quán không lớn nằm dưới một cây cổ thụ ngàn năm tuổi, gạch ngói xanh rêu phong, trước cổng còn đặt một chiếc chổi tre rá/ch nát.
Cảnh hoang vắng đối lập hoàn toàn với khách du lịch đang thắp hương cách đó vài trăm mét.
Tôi gõ cánh cửa gỗ mục nát: “Có ai ở nhà không?”
Bên trong truyền ra giọng đàn ông lười biếng: “Đi nhầm rồi, ở đây không thắp hương.”
Tôi đẩy cửa bước vào: “Không thắp hương thì tìm anh có việc, Dương sư huynh.”
Sân vuông cỏ dại mọc um tùm, một người đàn ông mặc áo phông màu xanh lam đậm đang nằm trên ghế dài bên ngoài chính điện.
Đi đến gần, thấy rõ anh ta râu ria lồm xồm không chút sửa soạn, đang cầm điện thoại lướt video ngắn một cách vui vẻ.
Thấy có người đến gần, anh ta mới chậm rãi hạ điện thoại xuống nhìn tôi một cái.
“Ồ, không phải là Đường Điềm, hot girl triệu fan đây sao? Đại giá quang lâm hàn xá (nhà nghèo) có việc gì?”
Tôi nở một nụ cười: “Gặp chuyện rồi, tìm anh hỏi tình hình.”
“Vậy cô hỏi nhầm người rồi, tôi là một kẻ phế nát, không biết chuyện trên Đạo môn của mấy người đâu.” Vừa nói anh ta vừa tiếp tục lướt điện thoại, thậm chí còn chỉnh to âm thanh lên.
“Dương sư huynh khiêm tốn quá.” Tôi lướt qua anh ta, vào chính điện, lấy một nén nhang từ trong túi ra, dùng bật lửa trên bàn châm lửa.
Tôi cúi lạy bốn phương ba lạy, lần lượt cắm nhang vào các tượng thần trong quán, cuối cùng quỳ lạy theo Tử Ngọ Quyết trước tượng thần ở chính điện, “Đệ tử đời thứ chín của Thiên Xu Quán, Đường Điềm, bái kiến Trung Đàn Nguyên Soái Na Tra Tam Thái Tử!”
Lạy xong tôi đứng dậy phủi bụi trên quần, quay lại thấy anh ta đang nhìn tôi một cách phức tạp, vừa như chế giễu vừa như bất lực, “Làm trò này, vị thần cô bái có thèm để ý cô không?”
Tôi cười đáp: “Làm tốt việc của mình, không thẹn với lòng là được.”
Anh ta cười nhạo một tiếng, tiếp tục nhìn điện thoại, nhưng lại nhìn màn hình rất lâu mà không lướt đi.
Tôi nhẹ giọng nói: “Nửa tháng trước có một cô gái bị cuốn xuống sông, hôm qua vớt lên được từ tay h/ồn Giao, nhưng t.h.i t.h.ể đã mang thi th/ai, đã chạy trốn sáng nay và giờ chắc đang ẩn náu trên núi.”
“Liên quan gì đến tôi?”
Tôi tiện tay nhổ một cây cỏ dại mọc trong khe gạch: “Giao Long c.h.ế.t t.h.ả.m sinh ra oán khí hóa thành h/ồn Giao, ẩn náu dưới sông làm hại sinh mạng. Nếu nó mượn thi th/ai để xuất thế, e rằng cư dân hai bờ sông sẽ không còn ngày yên ổn.”
Dương Huyền tắt điện thoại, đứng dậy khỏi ghế dài, “Rồi sao nữa? Người c.h.ế.t đâu phải là tôi. Quan tâm đến sống c.h.ế.t của người khác làm gì? Thần còn chẳng màng, tôi là một người phàm đi làm c/ứu tinh sao? Thật nực cười.”
Anh ta chỉ vào tượng thần trong chính điện, sự phẫn nộ lộ rõ trên nét mặt, “Tất cả những gì Sư phụ tôi học cả đời cũng không thỉnh được thần về c/ứu mạng!”
“Tôi không nhờ sư huynh đi c/ứu người.” Tôi bình thản nhìn hắn, “Sư huynh chỉ cần kể cho tôi nghe chuyện năm xưa.”
“Không có gì để nói cả. Cô đi đi.” Dương Huyền im lặng không đề cập đến chuyện này, quay người đi về phía căn nhà phía Bắc.
Đạo quán lạnh lẽo hoang tàn, tượng thần phủ đầy bụi. Đó là sự sụp đổ niềm tin của Dương Huyền.
Nhìn lại Na Tra Tam Thái Tử trong chính điện, mọi sự sợ hãi và trốn tránh đều bắt ng/uồn từ việc bản thân hỏa lực không đủ.
6.
Tôi gõ cửa phòng Dương Huyền.
Anh ta bực bội ra mở cửa: “Hết chuyện chưa? Mau đi đi!”
Anh ta gầm lên rất lớn, làm tôi gi/ật mình.
Tôi yếu ớt lên tiếng: “Nhà vệ sinh ở đâu? Cho tôi đi nhờ.”
“Góc quẹo phía Tây.” Anh ta chỉ hướng.
Khi đóng cửa, anh ta còn bổ sung một câu: “Xong thì mau đi.”
Lời anh ta vừa dứt, hai cô trung niên bước vào cổng. Họ lịch sự hỏi: “Trong quán có nhà vệ sinh không?”
Tôi gật đầu: “Có, tôi cũng đang định đi, để tôi dẫn hai cô đi.”
“Cảm ơn cô.”
“Cảm ơn cô bé nhé.”
Tôi dẫn hai cô đi về phía nhà vệ sinh: “Không có gì.”
Vừa đi qua góc quẹo, tôi quay lại nhắc hai cô chú ý bậc cửa, đột nhiên thấy ấn đường của họ tối sầm, e rằng có tai họa đổ m/áu.