[Ngôn tình] Bạn trai cherry

Chương 10

21/06/2025 19:12

Cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tống Khuynh Chu mở cửa, qua khe cửa tôi nhìn thấy hai người phụ nữ trung niên đang nói chuyện với anh.

Tống Khuynh Chu đưa tiền cho bọn họ, một người khác đưa cho bọn họ một hộp cherry, sau đó tạm biệt họ rồi đóng cửa lại.

“Người giúp việc dọn phòng xong rồi à?”

Tôi nhét một quả cherry vào miệng và nói một cách bâng quơ.

Tống Khuynh Chu bước gần lại, khi thân hình cao lớn xuất hiện đột ngột, cảm giác vô cùng bức người.

Đôi mắt anh sẫm lại, một lúc sau mới nói: “Ừ.”

Tôi lấy khăn giấy lau tay, đứng dậy.

"Thế em về đây."

Tống Khuynh Chu chẳng những không nhúc nhích thân thể mà lại tiến thêm một bước.

Cả người gần như áp sát vào tôi.

Mắt tôi khẽ cử động.

"Anh...chặn đường em rồi."

Tống Khuynh Chu giơ đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe môi tôi, đầu ngón tay trắng nõn nhuốm một chút đỏ.

Trời ơi. Quên lau miệng.

Đang lúc tôi đang định đưa tay lau miệng, giọng nói khàn khàn của Tống Khuynh Chu vang lên:

“Em có thể đừng đi được không?”

Tay tôi đông cứng giữa không trung, bàn tay có phần mát lạnh của anh ấy đã bao bọc lấy nó.

Bắt đầu từ đầu ngón tay, đưa từng chút một vào khoảng trống giữa các ngón tay.

Tốc độ rất chậm, giống như vẫn cho tôi một cơ hội để phản kháng.

Nhưng tôi đã không làm thế.

Những ngón tay cuối cùng cũng chạm vào nhau.

"Ở lại được không? Phòng ngủ chính hay phòng ngủ phụ là tùy em chọn."

Vành tai anh ửng đỏ, trong mắt lại cực kỳ sâu xa, ẩn chứa vô số cảm xúc không rõ.

"Anh đã định sẽ tôn trọng em cho dù em làm gì đi chăng nữa, nhưng anh nhận ra là… anh chỉ bốc phét là giỏi.”

“Em muốn tránh mặt anh, nhưng anh không muốn.”

"Em muốn rời đi, nhưng anh không thích."

Giọng nói của anh càng ngày càng trầm, ánh sáng trong mắt anh lại càng tăng.

Tôi nhìn thẳng vào luồng sáng đó, khe khẽ nói.

"Ừm.”

Tôi chưa bao giờ thấy cảm xúc của Tống Khuynh Chu bộc lộ rõ như vậy.

Ánh mắt anh gần như dán ch/ặt vào tôi, vẻ kiêu ngạo hiện rõ lên giữa hai hàng lông mày.

Vành mắt lại từng chút từng chút một ửng hồng.

Anh ôm tôi vào lòng và tựa cằm lên vai tôi.

Hơi ngứa.

Giọng anh trầm, mè nheo, giống như đang làm nũng:

“Vậy em có thể cho anh một danh phận được không?”

Mắt tôi nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.

Vài chiếc lá rơi bị gió cuốn lên trời, bay vút lên cao.

Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, nhẹ nhàng, nhưng vô cùng kiên định:

"Ừm."

“Bạn trai.”

Chủ nhân của chú chuột lang thực sự rất lo lắng.

Một vài tờ rơi tìm chuột đi lạc được dán khắp nơi trong thang máy.

Khi tôi và Tống Khuynh Chu đưa chú chuột lang về, anh ấy đã cảm ơn rất nhiều.

“Chính tôi mới là người phải cảm ơn cậu đó.”

Chủ chuột lang:?

Tống Khuynh Chu cười đầy ẩn ý.

"Chính là con chuột không cắn người này của anh, đã giúp tôi dụ một con mèo vào nhà mình."

Chủ chuột lang:? ?

Tôi đỏ mặt đứng một bên, véo tay anh ấy thật mạnh.

Anh không quan tâm, kéo lấy tay tôi vào lòng bàn tay anh.

Chủ chuột lang:? ? ?

Từ vẻ mặt một lời khó nói hết của chủ chuột lang khi đóng cửa lại, có thể thấy rằng người đàn ông này chắc là chỉ h/ận không thể đá/nh lại đôi tình nhân mới sáng sớm đã tới phát cơm chó trước cửa nhà anh ta đây mà.

Tôi xoa mũi, cảm thấy bản thân rất vô tội.

Tống Khuynh Chu...có gì đó hơi lạ.

Anh ấy giống như rất muốn công bố với cả thế giới rằng tôi là bạn gái của anh ấy.

Trưa hôm đó, tôi tham gia bữa tiệc tụ tập ký túc xá của bọn họ.

Vừa bước vào phòng, tôi thấy 19 người đàn ông ngồi đối diện chợt cảm thấy có gì đó…không ổn.

Đám đông xôn xao, lần lượt chào hỏi.

“Chị dâu ạ, em là Vương Xuyên, ở phòng 216 bên cạnh.”

“Chị dâu ạ, em là Từ Thành ở phòng 215 bên cạnh.”

Hóa ra bữa tiệc tụ tập ký túc xá là như thế này. Tôi đã quá thiển cận rồi.

“Chị dâu, em là bạn cùng phòng của anh Chu, em tên Hàn Thiên.”

Chàng trai giới thiệu cuối cùng này có đôi lông mày rậm và cặp mắt to trông quen quen.

Hàn Thiên vừa cười hớn hở, vừa rót nước cho tôi:

“Em đã bảo mà, mấy cặp mới yêu nhau đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, chẳng kéo dài quá nửa tháng đâu!”

Cậu ta quay người lại, hào hứng hô to với những người khác: Dám chơi dám chịu, thua cược rồi thì xì tiền ra đây!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm