Anh nhìn sắc mặt càng lúc càng tái nhợt của Hứa Vãn Tinh rồi nói: " Cha ruột của cậu phái tôi tới đón cậu về nhà, tôi hy vọng cậu có thể nhanh chóng thu dọn hành lý để khởi hành ngay trong ngày, theo tôi trở về thành phố A. "

Hứa Vãn Tinh cắn ch/ặt môi dưới, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt. Cậu vẫn chưa hoàn toàn x/á/c nhận được mối qu/an h/ệ giữa mình và Hứa Hoành Mậu, nhất thời chưa thể chấp nhận được chuyện người cha ch*t đi sống lại này.

Đối với cậu, danh xưng người cha chỉ là một khoảng trống trong ký ức.

Cho dù hai người có chảy chung một dòng m/áu, cậu cũng không biết phải đối mặt với mối qu/an h/ệ cha con này ra sao.

Cảnh Tài nói: " Cậu không cần lo lắng, tuy rằng cậu trở về Hứa gia với thân phận con riêng, nhưng Hứa gia sẵn sàng tiếp nhận cậu, để cậu được nhận tổ quy tông. Đây là chuyện mà Hứa tổng và phu nhân đã bàn bạc kỹ lưỡng. "

Khi nghe thấy hai chữ con riêng, Hứa Vãn Tinh đột ngột nhìn về phía Cảnh Tài, kinh ngạc hỏi: " Anh nói tôi là con riêng sao? "

Cảnh Tài gật đầu: " Đúng vậy, năm đó sau khi kỳ phát tình kết thúc thì mẹ cậu cũng biến mất tăm hơi, Hứa tổng không thể tìm thấy bà nên chuyện này cũng trôi vào quên lãng. Sau đó, Hứa tổng kết hôn với thiên kim họ Tư, một năm sau họ sinh ra đứa con đầu lòng, cũng chính là em trai cùng cha khác mẹ của cậu, cậu ta cũng là một Omega. "

Cổ họng Hứa Vãn Tinh như bị một cục bông chặn đứng, lồng ng/ực nghẹn lại, cậu khó khăn cất tiếng: " Nếu cha tôi đã có gia đình, vậy tại sao còn muốn đón tôi về? "

Nếu đã biết cậu là con riêng, phu nhân chính thất của cha cậu, vị thiên kim họ Tư kia, sao có thể đồng ý cho cậu bước chân vào cửa?

Cảnh Tài đáp: " Hứa tổng chỉ dặn dò tôi đến đón cậu về nhà, còn về nguyên do bên trong, tốt nhất là cậu nên tự mình hỏi ngài ấy. "

Hứa Vãn Tinh hỏi: " Tôi có thể từ chối không? "

Nếu cha cậu thực lòng muốn đón cậu về nhà, sao có thể lấy cớ công việc bận rộn để không đến, chưa kể ông ấy còn có phu nhân và con cái riêng với vợ mình.

Cậu trở về Hứa gia với thân phận một đứa con riêng, những người đó sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt thế nào đây?

Cảnh Tài hơi mỉm cười nói: " Hứa tiên sinh hình như không có lý do để cự tuyệt, hiện tại cậu không có công việc, không có bất kỳ ng/uồn thu nhập nào. Cho dù với thân phận Omega, mỗi tháng cậu có thể nhận được tiền trợ cấp của chính phủ, nhưng chút tiền đó hoàn toàn không đủ cho chi phí sinh hoạt của cậu, càng đừng nói đến khoản n/ợ khổng lồ mà cậu đã v/ay vì mẹ mình. Ít ngày nữa thôi, những chủ n/ợ đó sẽ tìm tới tận cửa, cậu căn bản không có khả năng hoàn trả số tiền đã n/ợ, lãi mẹ sẽ chỉ càng đẻ lãi con nhiều hơn mà thôi. "

Sắc môi Hứa Vãn Tinh trắng bệch, nhớ tới mấy ngày nay điện thoại liên tục nhận được tin nhắn nhắc nhở hoàn n/ợ, cả người cậu run lên.

Cảnh Tài nhếch môi cười nói: " Hứa tổng nói, chỉ cần cậu đồng ý trở lại Hứa gia, ngài ấy có thể giúp cậu dẹp yên những khoản n/ợ này, hơn nữa còn cung cấp cho cậu một cuộc sống hậu hĩnh. "

Việc có thể thoát khỏi gánh nặng n/ợ nần trên người đối với Hứa Vãn Tinh mà nói là một sự cám dỗ cực lớn. Khoản n/ợ ba mươi vạn bên ngoài, cộng thêm tiền n/ợ hàng xóm, hiện tại trong tay cậu chỉ còn lại vài trăm nghìn, cuộc sống vô cùng quẫn bách. Hơn nữa cậu hiện đang thất nghiệp, cho dù tìm được một công việc tốt, cậu cũng không thể ngay lập tức lấy ra nhiều tiền như vậy để trả n/ợ. Đến lúc chủ n/ợ tìm tới cửa, cậu không chỉ không giữ nổi căn nhà này, mà ngay cả di vật của mẹ cũng chẳng giữ được, chỉ có thể lang thang đầu đường xó chợ.

Cảnh Tài biết cậu đang do dự, cũng chắc chắn rằng cuối cùng cậu sẽ đồng ý, cho nên anh ta căn bản không vội vã thuyết phục mà dành thời gian cho cậu suy nghĩ.

Hứa Vãn Tinh nhìn tấm ảnh của cha trong tập tài liệu, nỗi phiền muộn trong lòng dường như sắp ép cậu đến mức không thở nổi.

Khi biết cha mình còn sống, cậu đã rất kinh ngạc, cũng từng có ý định muốn nhận lại cha.

Nhưng một câu "con riêng" của Cảnh Tài đã làm cậu hiểu ra rằng, mình không phải được chào đón trở về nhà trong sự vui mừng, mà là sự hiện diện của một vết nhơ trong hào môn.

Nếu cậu cự tuyệt trở về Hứa gia thì đúng như lời Cảnh Tài nói, ngay cả việc ăn no mặc ấm cậu cũng khó lòng giải quyết, nói gì đến khoản n/ợ kếch xù kia.

Hơn nữa trong xã hội này, việc tìm ki/ếm việc làm của Omega khó khăn hơn nhiều so với Beta và Alpha, dù có tốn nửa đời người đi làm thuê, cậu cũng chưa chắc có thể trả hết số n/ợ đó.

Sau một hồi im lặng thật lâu, Hứa Vãn Tinh gật đầu nói: " Được, tôi đáp ứng đi cùng anh về. "

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thân Nương Thượng Vị, Tôi Theo Chủ Mẫu Hòa Ly Xuất Phủ

Chương 8
Ta vốn là con gái ngoài giá thú của phủ Thượng thư Bộ Hộ. Mẹ đẻ của ta là người hàng xóm thuở thiếu thời của phụ thân, còn chính thất phu nhân là con gái nhà giàu nhất Giang Nam. Năm ta lên năm, nương nương bắt ta nằm giữa trời tuyết lạnh giá suốt đêm, rồi ôm ta đang sốt cao quỳ trước cửa phòng phụ thân cầu xin cứu mạng. Từ đó, ta và nương nương dọn vào phủ phụ thân. Người nhà gọi ta là tiểu thư, gọi nương nương là Tôn Nương Nương. Ta còn có thêm một đứa em trai tên Lâm Khâu Lương, nhỏ hơn ta một tuổi. Khi ta khỏi bệnh, phụ thân bất ngờ dắt ta đến trước mặt một phụ nữ, bảo ta gọi "mẫu thân". Ta nhận ra người phụ nữ ấy không ưa ta, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng "mẫu thân". Ta vốn luôn nghe lời người lớn như vậy. Phu nhân nhìn ta nói: "Phụ thân đã đem ngươi ghi vào danh phận của ta. Từ nay ngươi là con gái ta, cũng chỉ được gọi ta là mẫu thân, ngươi có bằng lòng không?" Ta cúi đầu nhìn bà, không dám đáp. Phu nhân lại nói: "Việc này cũng chẳng phải ý muốn của ta. Nếu ngươi muốn trách, hãy trách nương ngươi... giờ đã là di nương của ngươi rồi. Chỉ trách bà ta cùng phụ thân ngươi không đám cưới hỏi mà sinh ra ngươi quá sớm." Ta không hiểu lời bà nói, chỉ biết cúi đầu. Bên tai văng vẳng tiếng phụ thân đứng cạnh ta giận dữ: "Cẩn Hy còn là trẻ con, phu nhân sao có thể nói những lời này với con bé!" Hôm ấy, phụ thân và mẫu thân dường như đều không vui. Phụ thân bỏ đi với gương mặt xám xịt, nhưng lại bỏ ta ở lại đó. Từ ngày ấy, ta trở thành con gái đích nữ duy nhất của gia tộc họ Lâm.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
4
Trường Ca Chương 7
Loạn Khuyết Chương 17