Hũ Bột Xương

Chương 19.

26/05/2025 11:39

Tiên Cô nhận nuôi tôi, bà dạy tôi chữ nghĩa, đưa tôi đến trường.

Khi làm thủ tục nhận nuôi, bà nói: "Cháu đổi tên đi, Đa Tử Đa Phúc, gọi là Đa Phúc nhé."

"Mong sau này phúc khí đong đầy, cả đời thuận buồm xuôi gió."

Chỉ một chữ thay đổi, mà ý nghĩa khác nhau một trời một vực.

Lần này, ngay cả cái tên cũng thuộc về chính tôi.

Những năm đầu, Tiên Cô bảo mỗi năm đến ngày giỗ phải về thăm các em. Rồi một hôm, bà nói với tôi: "Từ nay cháu không cần về nữa."

"Chỗ ấy giờ chẳng còn ai đợi cháu đâu."

Đó là đêm trước ngày tôi đỗ đại học, chuẩn bị rời khỏi ngôi làng nhỏ.

Tôi ngồi khóc bên bia m/ộ suốt đêm, từ đó về sau chẳng bao giờ trở lại.

Sau này Tiên Cô nhận thêm vài đứa trẻ nữa. Bà cấm tôi về làng, thỉnh thoảng tôi chỉ gửi tiền trợ cấp về.

Nghe nói bà xây dựng cả trại trẻ mồ côi.

Tiên Cô dần xa cách tôi, chúng tôi hầu như không liên lạc, ngoài những lần chuyển khoản.

Rồi Tiên Cô qu/a đ/ời.

Những đứa trẻ bà từng giúp đỡ tìm đến tôi, cảm ơn khoản tiền tôi quyên góp nhiều năm, nói bà viện trưởng già đã mất.

Chúng tôi trò chuyện rất lâu.

Tôi hỏi: "Trước khi đi, bà ấy còn di nguyện gì không?"

"Di nguyện thì không, nhưng viện trưởng để lại một truyền thống."

Trước khi mất, Tiên Cô dặn mỗi năm phải đến Bắc Sơn tảo m/ộ, cả dãy m/ộ nhưng chỉ cúng viếng một ngôi.

Nhất định phải duy trì, đó là truyền thống của trại trẻ, mọi người đều phải ghi nhớ và truyền lại cho lứa sau.

"Bà ấy còn dặn gì nữa không?"

"Bà nói, làm vậy để đứa con phương xa được bình an vô sự, không vướng bận trần ai."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm