Nguyện Ý Làm Tiểu Tam Vì Em

Chương 2.

21/02/2026 19:00

Phó An đưa tay day trán, nói: “Anh có chuyện muốn nói riêng với vợ. Em ra trước đi, ngoan nào.”

Cô trợ lý ngẩn người, cắn môi miễn cưỡng quay người đi.

Trước khi ra khỏi cửa còn giậm chân làm nũng:

“Không được chạm vào chị ta đâu đấy! Nếu không anh sẽ không dỗ được em đâu!”

Tôi giơ ngón cái lên:

“Tự tin thật. Quả là hình mẫu cho giới tiểu tam.”

Không gian yên tĩnh trở lại, Phó An Hoài chỉnh lại cổ áo, ánh mắt đào hoa sâu thẳm nhìn tôi trìu mến:

“Kh/inh Ngữ, hôm nay là sinh nhật cô bé đó, em cần gì so đo với con nít.”

Ồ, anh ta lại quên mất hôm qua là sinh nhật tôi, còn anh ta thì lại không về nhà suốt đêm.

Bận cùng cô trợ lý đ/ốt pháo hoa trên đỉnh núi.

Nhưng không sao cả.

Tôi đã không còn để tâm nữa rồi.

Anh ta bước đến bên tôi, định xoa đầu tôi nhưng tôi né tránh:

“Đừng. Bạn gái anh vừa bảo không được đụng vào tôi mà.”

Sắc mặt anh ta sầm xuống:

“Em đang gi/ận à?”

“Kh/inh Ngữ, em phải hiểu cho nhu cầu của mị m/a bọn anh, đó là bản năng mà thôi.”

“Có mị m/a nào cả đời chỉ bên một người phụ nữ chứ? Giới này vốn dĩ không tồn tại chuyện đó.”

“Ngoan nào, đừng làm khó anh nữa, anh sẽ m/ua cho em cái túi mới nhất trên tạp chí.”

Tôi giơ bốn ngón tay:

“Vậy thì bốn cái.”

Dù sao tiền của anh ta không tiêu cho tôi thì cũng là cho người khác tiêu.

Tôi giữ một cái, ba cái còn lại tặng bạn thân – mỗi người một cái. Bạn thân là cả đời, còn trai tồi… đến lúc thì phải vứt đi thôi.

Thấy tôi không làm ầm lên, lại còn nhu thuận như thế, Phó An Hoài ngẩn người, khẽ mỉm cười:

“Được thôi, em muốn gì cũng được.”

Có lẽ tâm trạng đang tốt, ánh mắt anh nóng rực nhìn vào môi tôi.

Tôi liếc cửa chưa đóng kỹ, cố tình nói lớn:

“Sao? Anh còn muốn hôn tôi à?”

Ngay khoảnh khắc anh cúi xuống, bên ngoài vang lên tiếng ly vỡ.

Tôi dịu dàng nói:

“Tôi không sao đâu, mau đi dỗ cô bé đi, tính khí người ta có vẻ không dễ ăn đâu.”

Phó An Hoài khựng lại, bỏ tôi sang một bên, đẩy cửa bước ra ngoài.

Tôi khẽ thở phào.

Vì… không chỉ cô bé ấy khó dỗ đâu.

Thật ra, “anh trai nhỏ” của tôi cũng chẳng dễ dỗ chút nào.

Giờ thì đến lượt tôi đi dỗ người rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
10 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm