Linh Hồn Trong Cây Đèn Có Cánh

Chương 6

17/08/2025 20:15

Ầm… tiếng sóng vỗ rì rào. Mùi mặn của biển ùa vào từng lỗ chân lông.

Vân Hy choàng tỉnh, đầu ong ong, thân mình ngả nghiêng. Cậu lồm cồm đứng dậy, xoa chỗ đ/au phía sau đầu, hoang mang nhìn quanh. Trước mặt cậu là bờ cát trải dài trắng mịn, hàng dừa lắc lư trong gió, biển xanh dạt dào vô tận.

"Đây… là đâu?"

Vừa rồi rõ ràng cậu còn đứng trước cửa hàng! Cái hình bóng cao lớn kia… rồi cột sáng kỳ lạ… Giờ lại thành bãi biển hoang vắng?

Vân Hy vội rút điện thoại ra. Không có tín hiệu. GPS cũng trống rỗng. Tim cậu đ/ập thình thịch, một nỗi bất an len lỏi.

Chợt, sau hàng dừa, có bóng dáng một người.

Vân Hy lao nhanh đến. Khi lại gần, cậu thấy một dáng người ngồi tựa ghế dài, mái tóc vàng óng nổi bật dưới ánh nắng.

"Xin chào! Tôi là Vân Hy. Cho tôi hỏi đây là đâu vậy?" – Cậu lên tiếng, giọng đầy lịch sự.

Không một hồi đáp.

Người đàn ông ấy nhắm mắt, hơi thở đều đặn như đang ngủ. Vân Hy lưỡng lự, chẳng lẽ phải lay anh dậy? Nhưng cuối cùng, cậu chọn ngồi đợi.

Mười phút… hai mươi phút… rồi ba mươi phút. Anh ta vẫn không tỉnh. Cậu thở dài, đứng dậy đi ra biển.

"Dù sao cũng kẹt ở đây, tắm biển chắc chẳng sao." – Cậu tự nhủ.

Cởi áo, gấp gọn gàng đặt trên cát, chỉ còn lại chiếc quần nhỏ, Vân Hy lao xuống biển. Nước mát lạnh tràn khắp cơ thể, từng đợt sóng ôm lấy, gột rửa mọi bồn chồn. Đã lâu lắm rồi cậu mới cười vui đến vậy, tiếng cười vang vọng khắp bờ cát.

Trên ghế dài, người đàn ông khẽ mở mắt. Đôi mắt xanh thẳm dõi theo hình bóng kia, thoáng ngạc nhiên rồi chậm rãi cong thành nụ cười mơ hồ.

Khi Vân Hy quay lại, bắt gặp ánh nhìn đó, cậu hoảng hốt mặc lại quần áo, chạy vội đến gần.

"Chào anh! Tôi là Vân Hy. Đây là đâu vậy?"

Người đàn ông chống cằm, nhướng mày:

"Hòn đảo của tôi."

"Ý tôi là… nó thuộc vùng nào? Tôi không hiểu vì sao mình lại ở đây."

"Biển Thái Bình Dương. Không thuộc lãnh thổ nào cả. Ta đưa cậu đến."

"Anh… đưa tôi đến đây?" – Vân Hy sững sờ.

Người đàn ông khẽ gật, rồi mỉm cười:

"Ta là Uri. Một thần đèn. Cậu đã triệu hồi ta từ chiếc đèn cổ. Và ta có nhiệm vụ… hoàn thành ba điều ước của cậu."

Tim Vân Hy chợt ngừng đ/ập một nhịp. Cậu trừng mắt, bật cười gượng:

"Xin lỗi, nhưng anh nghĩ tôi là trẻ con sao? Truyện thần đèn với ba điều ước chỉ có trong sách thôi."

Uri không đáp, chỉ đưa ngón tay búng nhẹ. Một con sóng từ xa lập tức dâng cao, rồi vỡ òa tung bọt trắng ngay trước chân Vân Hy, khiến cậu gi/ật b/ắn mình, ướt sũng cả quần áo.

"Tin chưa?" – Uri nhướng mày, đôi mắt ánh lên tia tinh nghịch, nhưng giọng nói lại nghiêm túc đến lạnh lẽo. – "Cậu có ba điều ước. Bất cứ điều gì… ngoại trừ: gi*t người, hồi sinh kẻ ch*t, bất tử, quay ngược thời gian và ép buộc tình yêu."

Không gian chìm vào im lặng. Tiếng sóng, tiếng gió cũng không át được cảm giác nặng nề đang siết ch/ặt lấy trái tim Vân Hy.

Thần đèn… Ba điều ước… Mọi thứ quá đỗi phi lý, nhưng lại diễn ra rành rành trước mắt.

Vân Hy nuốt khan, nhìn thẳng vào Uri. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không chắc mình vừa được ban tặng cơ hội… hay vừa rơi vào một chiếc bẫy khổng lồ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm