Tôi hoàn toàn không nhớ chút gì về lần đầu tiên gặp gỡ mà cậu ấy nhắc đến.
Nhưng tôi thấy rất đỗi hân hoan, vì có cơ duyên được quen biết và gặp lại cậu ấy.
Tịch Tụng Minh chuyển đến ở cùng tôi tại nhà thầy.
Trông bộ dạng cậu ấy ngoan ngoãn như một đứa trẻ, rất dễ nuôi.
Đôi bàn tay lướt trên phím đàn xinh đẹp ấy, lúc nào cũng rộn ràng chạy lăng xăng quanh tôi.
Tiện tay nhón lấy miếng trái cây mình thích trong đĩa hoa quả mà tôi vừa mới gọt xong.
Ăn xong thì đôi mắt cười híp cả lại, còn không quên tiện tay đút cho tôi một miếng.
Cậu ấy rất khoái khen ngợi tôi, quấn quýt quanh tôi không rời.
"Bác sĩ Chu, anh giỏi quá đi mất."
"Bác sĩ Chu, món này ngon lắm cho anh ăn nè."
"Bác sĩ Chu, xới giúp tôi nửa bát cơm với, cảm ơn anh."
"Bác sĩ Chu, ngày mai lại ăn khoai tây thái lát được không?"
Cậu ấy hệt như một mặt trời nhỏ tỏa nắng rực rỡ.
Khiến người ta chẳng nỡ rời mắt đi đâu được.