"Không xuống." Anh giở thói ăn vạ, "Ôm vợ ngủ thì sao mà nóng được?"

Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu: "Ngôn Ngôn, em thơm quá đi mất!"

Lại là câu nói này. Nhưng giờ đây khi nghe thấy, lòng tôi lại ngọt ngào như được tẩm mật. Tôi xoay người lại, đối diện với anh. Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, những đường nét trên gương mặt anh càng thêm sâu sắc và nam tính, "Quý Kiêu."

"Ơi?"

"Lúc đầu... tại sao anh lại nói muốn em ngủ cùng anh một đêm?" Tôi vẫn không nhịn được mà hỏi ra điều thắc mắc bấy lâu.

Anh bật cười, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán tôi: "Bởi vì, ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã muốn làm thế rồi."

"Muốn biến con người em, từ trong ra ngoài, đều trở thành của anh." Giọng nói của anh ta trầm thấp mà gợi cảm, giống như một chiếc lông vũ khẽ khàng mơn trớn trái tim tôi.

Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Hóa ra, ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã rơi thẳng vào chiếc bẫy được giăng sẵn đầy tinh tế của anh. Và hơn hết, tôi chẳng còn đường nào để trốn chạy.

25.

Anh cúi đầu, ghé sát tai tôi hỏi nhỏ: "Ngôn Ngôn, tối nay... có cần anh “dùng miệng” nữa không?"

Tôi khẽ cười, vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn nồng ch/áy.

Ánh trăng ngoài cửa sổ thật đẹp, trong phòng ký túc xá vô cùng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy nhịp tim và tiếng thở của hai chúng tôi hòa vào nhau. Trước đây tôi cứ ngỡ, cuộc đời sinh viên của mình chỉ xoay quanh thư viện và phòng thí nghiệm. Nghiêm cẩn, quy luật và chẳng bao giờ đổi thay.

Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người xuất hiện, giống như một quả bóng rổ mất kiểm soát, cứ thế ngang ngược xông vào thế giới của tôi, đảo lộn hoàn toàn cuộc sống vốn có. Anh vừa ồn ào, lại vừa bám người đến phát mệt. Anh sẽ cư/ớp chăn của tôi, đuổi theo đút cơm cho tôi, lại còn như một chú ch.ó bự suốt ngày rúc vào lòng tôi nũng nịu.

Thế nhưng, anh cũng sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị b/ắt n/ạt. Sẵn sàng vì tôi mà từ bỏ cả niềm đam mê bóng rổ lớn nhất đời mình. Anh yêu tôi theo tất thảy những cách vụng về mà chân thành nhất.

Tôi nhìn gã ngốc to x/á/c đang ôm ch/ặt mình trong tay, ngủ với gương mặt đầy thỏa mãn, bất giác mỉm cười. Tôi đưa tay mình đặt lên bàn tay anh đang vòng qua eo tôi. Mười ngón tay đan ch/ặt.

Ừ thì, có một anh người yêu là sinh viên Thể thao thế này, hình như... cũng khá tuyệt. Ít nhất thì từ nay về sau, tôi chẳng bao giờ phải lo chuyện không tranh được chăn nữa. Bởi vì, cả con người anh, lẫn chiếc chăn của anh, đều đã thuộc về tôi rồi.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ sủng ngọt khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

CHỜ GIÓ, CŨNG CHỜ EM

Tác giả: Tô Bất Khởi

Nhà chuyển ngữ: Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Mọi người đều đang chờ xem trò cười của tôi, bởi vì Lục Yến đã vứt bỏ tôi ngay tại lễ đính hôn để chạy theo Ánh trăng sáng trong lòng anh.

Chàng trai kia chỉ bị mảnh sành cứa rá/ch ngón tay, vậy mà Lục Yến lại hoảng hốt như thể vừa mất đi nửa mạng sống.

"A Trạch từ nhỏ đã yếu ớt, không chịu được đ/au, em đừng có không biết điều. Đợi anh đưa cậu ấy đến bệ/nh viện rồi quay lại, chúng ta sẽ tiếp tục nghi lễ."

Giọng nói lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong trí n/ão tôi:【Nhiệm vụ công lược thất bại. Đếm ngược xóa sổ: 00:10:00】

Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn, tùy ý ném vào tháp rư/ợu sâm panh, "Không cần quay lại nữa đâu, Lục Yến."

Trước cái ngoảnh đầu đầy mất kiên nhẫn của anh ta, tôi nở nụ cười, mấp máy môi tạo thành một câu nói không thành tiếng: "Bởi vì mười phút sau, tôi sẽ đột t.ử ngay tại chỗ để trở về thế giới ban đầu."

Chương 1:

01.

Tôi đứng trên lễ đài, nhìn bóng lưng Lục Yến dìu Lâm Trạch biến mất sau cánh cửa hội trường.

Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt đổ dồn về phía tôi pha trộn đủ loại cảm xúc: đồng cảm có, hả hê có, và cả những kẻ thuần túy chỉ muốn xem náo nhiệt. Tôi đã trở thành trò cười lớn nhất trong thành phố này.

Trong đầu, tiếng đếm ngược cơ khí vẫn vô tình nhảy số.

【00:09:47】

【00:09:46】

Cũng tốt thôi. Xuyên vào cuốn sách này ba năm, tận tụy đóng vai một kẻ lụy tình khổ sở, cuối cùng vẫn chẳng thoát khỏi kết cục bị xóa sổ.

Tôi cầm lấy một ly sâm panh bên cạnh, uống cạn trong một hơi. Chất lỏng ngọt lịm chảy qua cuống họng, nhưng chẳng thể đ/è nén được cảm giác giải thoát đang dâng trào nơi đáy lòng. Tạm biệt nhé, cái Thế giới chẳng thuộc về tôi này.

Một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề bước lên đài, đó là ba của Lục Yến. Gương mặt ông xanh mét, ngượng nghịu giải thích vào micro: "Bọn nhỏ gi/ận dỗi nhau chút thôi, để mọi người chê cười rồi. Buổi tiệc hôm nay..."

Tôi c/ắt ngang lời ông ta, "Bác Lục, không cần tốn công sức nữa đâu."

Tôi cầm lấy micro, giọng nói thông qua loa phóng thanh truyền đi khắp đại sảnh, "Hủy bỏ lễ đính hôn. Tôi, Tô Từ, ngày hôm nay dù có c.h.ế.t, dù có nhảy từ đây xuống, cũng tuyệt đối không dính dáng nửa xu đến Lục Yến nữa."

Cả khán phòng xôn xao. Sắc mặt ba Lục ngay lập tức chuyển sang màu gan heo. Còn tôi lại cảm thấy vô cùng sảng khoái. Đằng nào cũng sắp c.h.ế.t rồi, còn cần gì phải giả vờ làm cháu ngoan nữa.

02.

【00:05:12】

Tôi cảm thấy sức lực trong cơ thể đang dần bị rút cạn. Tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, những tiếng bàn tán bên tai cũng trở nên xa xăm. Tôi vịn vào cạnh bàn, gắng gượng đứng vững.

Dưới đài, có một ánh mắt trầm mặc rơi trên người tôi, mang theo ý vị dò xét sâu xa. Tôi nheo mắt, cố gắng nhìn rõ xem người đó là ai, nhưng tiếc là không còn kịp nữa rồi.

【00:03:20】

Đôi chân nhũn ra, tôi không còn đủ sức chống đỡ, cả cơ thể ngả về phía sau. Cảm giác đ/au đớn như dự đoán đã không ập đến. Tôi dường như vừa rơi vào một vòng tay rắn rỏi, mang theo hơi thở lạnh lùng đầy nam tính.

【00:01:00】

Trong những tia ý thức cuối cùng, tôi ngửi thấy một mùi hương gỗ thông nhàn nhạt. Rất dễ chịu. Đáng tiếc, tôi chẳng còn cơ hội để biết đó là ai nữa rồi.

【Chương trình xóa sổ bắt đầu...】

【10%... 50%... 99%...】

【Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện trường năng lượng cực mạnh không x/á/c định can thiệp! Chương trình xóa sổ bị gián đoạn!】

【Hệ thống gặp lỗi! Liên kết linh h/ồn xuất hiện bất thường!】

【Đang khởi động lại... Khởi động thất bại... rè rè...】

Những âm thanh hỗn lo/ạn trong đầu đột ngột dừng lại. Thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa Gặp Đã Phải Lòng

Chương 11
Thái tử gia giới Kinh khuyên không hề biết nghệ danh của tôi. Thấy chương trình cố tình gán ghép couple, anh ta dứt khoát từ chối: “Bớt dở mấy cái trò buồn nôn này đi, cái chương trình rác rưởi gì thế này? Ông đây không quay nữa!” Thế là với tư cách là “bạch nguyệt quang” thời niên thiếu của anh ta, tôi vừa mới về nước đã bị fan của anh ch/ửi thẳng lên hot search. [Cái loại đàn ông hãm, ch*t đi cho rảnh n/ợ, loại ti tiện thì cút càng xa càng tốt!] Tôi không cam lòng, gửi tin nhắn trực tiếp cho anh ta: [Anh còn nhớ Tần Vọng Thư không?] Đối phương trả lời ngay lập tức: [Cái tên này, loại như cậu không xứng nhắc đến.] Nói xong, anh ấy chặn tôi luôn. Cho đến khi tham gia show thực tế livestream, tôi xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt... Thế là màn “lật mặt” hú hồn bắt đầu: [Ơ kìa, chuyện này là sao thế? Sao bảo bối không nói mình đẹp thế này từ sớm? Làm chúng tôi hiểu lầm.] [Mẹ nó chứ, tôi xin phép thực hiện combo xoay vòng nhảy múa, lộn nhào 360 độ rồi quỳ trượt chân xuống cầu hôn luôn!] [Đợi đã, đến mỹ nam như thế này mà Chung cẩu kia còn không thích, thế định yêu thần tiên chắc?] Còn Thái tử gia Chung Thời Việt, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt tôi trên sóng truyền hình, đôi bàn tay anh ta r/un r/ẩy vì kích động. Anh ta lập tức gọi điện cho đạo diễn: “Để tôi quay lại chương trình thì trả bao nhiêu tiền?” Đạo diễn ngớ người: “5 triệu tệ.” Giây tiếp theo, tiếng thông báo tiền đã chuyển khoản vang lên: “Chuyển rồi đấy.” Đạo diễn: [?????] Ủa, không phải tôi nên trả tiền cát-xê cho cậu sao?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
964
Cẩm Đường Chương 12
MÃ NÔ Chương 9: HẾT
THOÁT VAI Chương 15: HẾT