Hoán đổi linh hồn

Chương 8

12/11/2024 20:37

Sau khi tiếp tục lái xe thêm nửa tiếng nữa thì đã đến nhà cô dâu.

Tôi thấy một cô gái mặc váy cưới đỏ đang đứng trước cửa giúp đón khách. Khi xuống xe, cô ấy bất ngờ nắm lấy tay áo tôi: “Anh là? Trương Ái Quốc?”

Tôi ngơ ngác gật đầu.

Lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt trắng trẻo của cô ấy, cô ấy chỉ đá/nh một ít phấn mắt và son môi nhưng trông rất xinh đẹp.

Cô ấy đứng gần, mùi hương từ cơ thể cô ấy bao trùm lấy tôi.

Cô ấy khoác tay tôi, thì thầm vào tai: “Em là người vợ mà hôm nay anh sẽ cưới về.”

Hơi thở của cô ấy phả vào sau tai tôi, khiến mặt tôi không tự chủ được mà đỏ lên.

Cô ấy nói xong thì đeo một cái túi thơm lên cổ tôi: “Đây là quà cưới, anh giữ lấy, bất cứ lúc nào cũng không được tháo ra nhé.”

“Nhưng anh chưa chuẩn bị quà cho em.”

“Không sao, cưới nhau rồi anh đối tốt với em là được!” Cô ấy cười sảng khoái.

Trong nhà vang lên tiếng cười nói rộn ràng, hoàn toàn trái ngược với thế giới của hai chúng tôi ở bên ngoài.

Trong đám đông, anh trai tôi bế chị dâu mới ra khỏi nhà.

Kỳ Kỳ cũng cùng tôi lên xe về nhà.

Cô ấy nói không cần phải rước thêm lần nữa, cô ấy không quan trọng những nghi lễ hình thức ấy.

Trên đường đi, chúng tôi trò chuyện suốt, tôi biết rằng cô ấy đã chủ động muốn gả cho tôi.

“Nhưng chẳng phải anh trai của anh đẹp hơn sao?”

Cô ấy cười: “Em gái của em cũng đẹp, cứ để người đẹp kết duyên với nhau đi, em chỉ cần anh thôi là đủ rồi.”

Đây là lần đầu tiên có người đối tốt với tôi như vậy.

Khi về đến nhà, tôi nói với mẹ về ý định của Kỳ Kỳ, rằng buổi tối sẽ không tổ chức tiệc cưới nữa.

Mẹ bận rộn tiếp khách, không nhìn tôi một cái mà đã bỏ đi.

Kỳ Kỳ nhìn xung quanh rồi kéo tôi ra một góc vắng.

Cô ấy quỳ xuống.

“Hôm nay, trước mặt trời đất, em - Tôn Kỳ Kỳ - gả cho Trương Ái Quốc, một đời một kiếp, không rời không bỏ.”

Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh.

Tôi cũng lặp lại lời thề đó, sau đó cả hai chúng tôi cùng nhau lạy ba lạy, hẹn nhau ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn.

Sau một ngày náo nhiệt, hôn lễ cứ thế mà kết thúc.

Buổi tối, cả gia đình bảy người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, ai cũng im lặng nhìn nhau.

Anh trai là người phá vỡ sự im lặng trước.

Anh nhìn mẹ và nói rõ ràng: “Sức khỏe của con không tốt, hai người sinh thêm một đứa nữa cho chúng con, coi như là con của chúng con.”

Mẹ tròn mắt nhìn anh trai, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.

Mẹ tôi tức gi/ận nói: "Con có biết con đang nói gì không? Đó là những lời mà một con người nên nói sao!"

Chị dâu mới thì rúc vào lòng anh trai, giọng nũng nịu: "Nói gì vậy, em có thể sinh mà."

Anh trai vuốt ve tóc chị dâu như đang vuốt một con mèo.

Nhưng đôi mắt anh ấy vẫn nhìn chằm chằm vào mẹ, anh ấy khẽ nói.

“Vậy thì giữ lại cái mạng chó của mẹ có ích gì đâu.”

Gương mặt của mọi người trong nhà không có chút biểu hiện nào, cứ như thể họ không nghe thấy câu nói đó vậy.

Nhưng câu nói ấy đã vang lên rõ mồn một bên tai tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0