Trụ Sống

Chương 4

08/04/2026 11:16

Một năm sau, trưởng làng đặt tên cho em trai tôi là Chu Trang, còn tổ chức một lễ “bắt tuần” vô cùng rình rang.

Trong làng, ngoài trưởng làng ra, ai nấy đều nghèo khổ, vốn chẳng rành mấy nghi lễ này.

Thế nhưng nghe có chuyện lạ, dân làng từ khắp nơi kéo đến, đứng chật kín sân nhà tôi từ sớm.

Ban đầu, ai nấy còn xì xào bàn tán. Chỉ một lát sau, cả đám bỗng im bặt, đờ đẫn nhìn cảnh “bắt tuần” diễn ra giữa sân.

Chỉ còn vài tiếng thì thào rất khẽ:

“Bác hai đi nhiều biết rộng, có đoán được họ đang làm trò gì không?”

“Chà… quái, thật là quái! Tao từng thấy bắt tuần toàn bày bút nghiên, đ/ao ki/ếm, chứ nhà này… trông chẳng khác gì gi*t lợn!”

“Đúng đấy! Lại còn làm giữa đêm khuya cho trẻ con, không sợ m/a nhập à?”

Giữa sân, hàng chục ngọn đuốc ch/áy bừng bừng. Ánh lửa hắt lên những vệt sáng chập chờn, q/uỷ dị, quyện với mùi m/áu tanh nồng đến nghẹt thở.

Đạo sĩ Thôi đứng ở trung tâm, khoác một thân áo đỏ, hai gò má vẽ kín những lá bùa kỳ quái. Tôi ôm chậu m/áu gà, co ro đứng trong góc, không dám nhúc nhích.

Mẹ tôi thấy vậy liền véo mạnh một cái:

“Đứng đấy làm gì? Mau đem lại đây!”

Tôi chưa kịp kêu đ/au, vội bưng chậu m/áu đến. Đạo sĩ Thôi đổ m/áu gà vào, trộn cùng m/áu chó đen, lợn đực, vịt mái và lừa nâu, vẽ thành một vòng bát quái, rồi đặt em tôi vào giữa.

Sau đó, ông ta dùng phất trần chấm từng loại m/áu, đi ngược chiều kim đồng hồ, hắt thẳng lên người em.

M/áu lạnh buốt, tanh nồng.

Em tôi khóc thét, nhưng ngay lập tức bị nhét vào miệng một chiếc móng lừa đen, tiếng khóc lập tức nghẹn lại.

Chiếc móng ấy vừa bị ch/ặt từ con lừa đực hồi chiều, gân cốt còn chưa đ/ứt hẳn, to đến dị thường. M/áu đỏ theo từng kẽ chảy loang xuống má, cằm rồi thấm vào cổ áo em.

Đêm khuya gió lạnh, trăng mờ sao thưa. Bầu trời như một tấm vải đen khổng lồ úp xuống, càng làm nổi bật khung cảnh q/uỷ dị trước mắt.

Vài đứa trẻ và phụ nữ yếu vía h/oảng s/ợ bật khóc. Nhưng đạo sĩ Thôi chỉ vung tay một cái.

Làn khói xám đen chưa kịp tan, tiếng khóc đã im bặt.

Cả sân đông nghịt người, vậy mà tĩnh lặng đến rợn người.

Tôi liều nhìn quanh.

Những người vừa khóc giờ đều đứng cứng đờ. Thoạt nhìn chẳng khác gì bình thường, nhưng nhìn kỹ mới thấy đ/áng s/ợ.

Tất cả đều trợn ngược mắt, lòng trắng lộ ra, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán, như đang gồng mình chống lại thứ gì đó vô hình.

Cứ như có thứ gì phía sau gi/ật dây, ép họ phải mở to mắt mà nhìn.

Chỉ một cái liếc qua cũng khiến lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi vội dồn hết ánh mắt về phía đạo sĩ Thôi.

Ông ta đứng giữa trận, miệng hô lớn:

“Bắt tuần bắt phúc, phúc lộc thọ vận, bát tiên giáng hạ, tề tựu trước thân!”

“Bắt tuần bắt phúc, phúc lộc thọ vận, bát tiên giáng hạ, tề tựu trước thân!”

“Bắt tuần bắt phúc, phúc lộc thọ vận, bát tiên giáng hạ, tề tựu trước thân!”

Hô đủ ba lần, ông ta vái lạy trời đất, rồi phất tay chỉ ra ngoài.

Đám đông đang đứng kín ba vòng lập tức tách ra một lối.

Trưởng làng khoác áo trắng, gánh một đôi quang gánh* đỏ sẫm tiến vào, miệng lẩm bẩm:

*Quang gánh: Một đò/n gánh (thanh tre hoặc gỗ dài, đặt lên vai). Hai đầu treo hai thúng / sọt / thùng để đựng đồ

“Sinh trụ tế thiên, chư thần giáng lâm, phù hộ minh ước…”

Trên quang gánh là những cái đầu gia súc còn nhỏ m/áu tươi: lừa đen, gà trống, chó đen, lợn đực, vịt mái, lừa nâu. Mỗi cái đầu đều bị móc mắt, hai hốc mắt nhét đầy bùa vàng.

Trưởng làng đặt quang gánh xuống cạnh em tôi. Theo chỉ dẫn của đạo sĩ Thôi, ông ta xếp những cái đầu thành trận, dùng chỉ đỏ xâu lại, treo lơ lửng quanh đầu em tôi.

M/áu từ đó nhỏ xuống đất, nhanh chóng tụ thành vũng.

Kỳ lạ là không giọt nào dính vào người em tôi, như có một lớp gì đó vô hình ngăn lại.

Khi mọi thứ đã sắp xếp xong, đạo sĩ Thôi cởi giày, bước vào trận.

Tay trái cầm chiếc quạt lông tơi tả, tay phải giữ một túi vải đen đang không ngừng giãy giụa.

Ông ta vừa phe phẩy quạt, vừa lầm rầm đọc chú.

Không ai nghe rõ ông ta nói gì.

Chỉ thấy thân thể nhỏ bé của em tôi dần mềm oặt, như bị rút hết xươ/ng, rồi từ từ đổ sụp xuống đất, bụng trần phập phồng yếu ớt.

Tôi cắn ch/ặt môi để không bật ra tiếng. Xung quanh, mọi người cũng sợ đến nín thở.

Nhưng cảnh tượng k/inh h/oàng hơn còn ở phía sau.

Đạo sĩ Thôi ném quạt xuống đất, rút thanh ki/ếm gỗ đỏ từ thắt lưng, đ/âm thẳng vào túi vải.

Chỉ trong chớp mắt, ông ta lộn ngược túi.

Thứ bên trong rơi thẳng xuống bụng trần của em tôi.

Dưới ánh đuốc, tôi nhìn rõ... đó là một con rắn đỏ như m/áu.

Chưa kịp định thần, con rắn đã chui thẳng vào rốn em tôi.

Mẹ tôi không kìm được, bật kêu: “Á!”

Lập tức bị cha tôi bịt miệng, kéo ra phía sau.

Cả sân ch*t lặng.

Em tôi vốn nằm bẹp như tờ giấy, bỗng bật dậy đứng thẳng.

Một đứa trẻ hôm qua còn mềm như cục bột trong tay tôi.

Đừng nói đi, bò còn chưa vững.

Vậy mà lúc này, nó lại… bước đi.

Từng bước một, tiến về phía đạo sĩ Thôi.

Cách “đi” quái dị đến rợn người.

Hai chân không hề co duỗi, cứ thẳng đơ như hai khúc gỗ treo lơ lửng. Chỉ có cái đầu lắc lư theo từng nhịp.

Dân làng sợ đến mất vía. Kẻ yếu bóng vía ôm con bỏ chạy, người gan hơn thì co cụm lại một chỗ.

“Sao… sao nó đi kiểu đó?”

“Ai mà biết… Tao thấy nó không phải người nữa rồi… Như bị con rắn kia nhập x/á/c…”

“Tao lại thấy giống bù nhìn rơm thành tinh, nhảy từng bước…”

Tiếng bàn tán râm ran.

Đột nhiên, con rắn kia phóng vọt ra từ miệng em tôi.

Nó rơi thẳng lên cây phất trần của đạo sĩ Thôi, cuộn tròn lại, nằm im bất động như đã ch*t.

Đạo sĩ Thôi thoáng gi/ật mình. Đôi mắt gian xảo đảo qua lại giữa con rắn và thân thể em tôi — lúc này đã mềm nhũn trở lại.

Một lúc lâu sau, ông ta bỗng quay phắt lại, trừng mắt nhìn bà nội tôi trong đám đông:

“Đứa bé này… vì sao lại mất hết dương thọ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm