Cuộc sống gần đây quá ngọt ngào, tôi và Phó Nghiên Thâm đang trong giai đoạn yêu đương nồng ch/áy.
Những thứ vụn vặt khác đều bị tôi quên sạch.
Cho đến hôm đó, khi chúng tôi đang ăn tối tại nhà hàng thì tình cờ gặp hai tên Ôn Thừa An và Hạ Bách.
Ban đầu tôi không nhìn thấy họ.
Lúc chuẩn bị rời đi sau bữa tối với Nghiên Thâm, tôi nghe thấy giọng nói đáng gh/ét vang lên sau lưng:
"Anh, hai người cũng ở đây sao? Thật trùng hợp."
Tôi chẳng buồn để ý, tiếp tục bước đi.
Nhưng Hạ Bách đứng cạnh Ôn Thừa An đã gọi gi/ật tôi: "Ôn Từ Niên, cậu không nghe thấy Tiểu An đang gọi sao?"
Tôi dừng bước, quay lại với khuôn mặt lạnh như tiền.
Ôn Thừa An làm ngơ trước thái độ lạnh nhạt của tôi.
Hắn ta bước đến với nụ cười ngọt nhạt nhưng ánh mắt lại đăm đăm nhìn Phó Nghiên Thâm:
"Thấy hai người tình cảm tốt như vậy, em yên tâm rồi. Trước đây anh từng nổi cơn thịnh nộ ở nhà, em còn tưởng..."
Hắn ta cố ý nói lửng, để lại khoảng trống.
Lời đ/âm bị thóc chọc bị gạo này quả đúng phong cách trà xanh đỉnh cao.
Chúng tôi im lặng, hắn ta lại tiếp tục với Nghiên Thâm: "Nghiên Thâm ca, anh còn nhớ em không? Chúng ta từng gặp nhau trước đây."
Phó Nghiên Thâm hơi nhíu mày.
Không thèm để ý hắn, anh quay sang hỏi tôi: "Niên Niên, đây là ai?"
"Hai con lợn ng/u ngốc." Tôi đáp: "Đừng quan tâm họ, chúng ta đi thôi."
Tôi thấy ánh mắt Ôn Thừa An thoáng hiện sự tàn đ/ộc, hắn hét lên: "Anh! Dù sao chúng ta cũng là anh em ruột thịt, anh thật sự muốn vô tình với em như vậy sao?"
Tôi không quay đầu: "Ai là anh em với mày? Mẹ tao chỉ sinh mỗi mình tao."
Gặp phải bọn họ thật sự làm hỏng tâm trạng.
Nhưng sau màn nhảy nhót này của hai tên, tôi nghĩ đã đến lúc thực hiện việc quan trọng rồi.
Tối hôm đó trên giường, tôi nói với Phó Nghiên Thâm: "Chồng à, trời trở lạnh rồi..."
Tôi nghiêm mặt: "Hãy để tập đoàn Ôn thị phá sản đi."
Phó Nghiên Thâm không tỏ chút ngạc nhiên, chỉ hỏi: "Sao thế?"
Tôi thuận miệng mách: "Gh/ét bọn họ. Ôn Vũ và Ôn Thừa An đều là á/c nhân, trước đây luôn hợp sức b/ắt n/ạt em. Cái tập đoàn kia cũng là khối u của xã hội, chỉ biết hút m/áu, tố cái nào trúng cái đó phạm pháp."
"Anh biết rồi."
Phó Nghiên Thâm không hỏi thêm, ôm tôi vào lòng: "Anh sẽ xử lý."
Tôi giao toàn bộ chứng cứ đã thu thập cho Nghiên Thâm rồi phó mặc chuyện này cho anh.
Tập đoàn Vấn sụp đổ nhanh hơn tôi tưởng.
Pháp nhân bị bắt, cổ phiếu sụp đổ, tuyên bố phá sản...
Tất cả chỉ diễn ra trong thời gian ngắn.
Tôi lại thầm cảm thán, sao không sớm dùng ngoại trợ này.
Kiếp trước vất vả đến ch*t sống, biến mình thành ra dạng không ra người.
Cuối cùng phát hiện ra đường tắt luôn ở bên cạnh.
Tôi đã chặn và xóa hết các phương thức liên lạc của Ôn Thừa An.
Không hiểu bằng cách nào hắn vẫn tìm được tôi.
Trông hắn khá thảm hại, không còn vẻ điềm tĩnh như trước.
Nụ cười giả tạo cũng không giữ được, ánh mắt h/ận th/ù như muốn th/iêu đ/ốt: "Tại sao?"
Hắn nhìn chằm chằm tôi.
"Mày đã có tất cả rồi, sao còn muốn đẩy tao vào đường ch*t? Mày không thể chứa nổi sự tồn tại của tao sao?"
Tôi cười: "Mày không tự xem lại mình sao? Cứ thích nhảy vào mặt tao làm gì? Sợ chưa ch*t đủ nhanh à?"
"Ôn Thừa An, tao đã cảnh cáo mày đừng giở trò tiểu xảo trước mặt tao."
"Mày chỉ là dựa vào Phó Nghiên Thâm giúp đỡ thôi!" Ôn Thừa An gầm lên: "Không có hắn, mày không thể lật đổ Ôn gia!"
"Chỉ là vấn đề thời gian." Tôi chế nhạo nhìn hắn: "Hơn nữa, dù có nhờ anh ấy giúp thì sao?"
"Mày cũng tìm người giúp mày đi, bằng mấy mưu mẹo ti tiện của mày ấy."
Ôn Thừa An giờ đã hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến tôi.
Lúc rời đi, hắn chỉ còn biết gào thét vô ích: "Ôn Từ Niên! Mày là kẻ vô tình vô nghĩa!"
"Chờ đi, sớm muộn gì Phó Nghiên Thâm cũng đ/á mày!"
Có bị đ/á hay không thì tôi không biết.
Nhưng có một khoảng thời gian tôi suýt nữa bị anh ấy làm cho ngất đi.
Cũng là do tôi không biết trời cao đất dày.
Kiếp trước từng nếm trải mùi vị bị Phó Nghiên Thâm dùng "tình yêu cưỡ/ng ch/ế", cuồ/ng nhiệt đến cực điểm.
Giờ lại thấy nhớ nhung mùi vị ấy.
Sau khi ám chỉ một cách kín đáo, Phó Nghiên Thâm với khả năng lĩnh hội siêu cường...
Thật sự đã yêu đi/ên cuồ/ng hơn rất nhiều.
Khiến tôi có thời gian nhìn thấy anh là cảm thấy đ/au lưng mỏi gối.