Giấy Nhớ Tình Yêu

Chương 2

22/11/2025 20:34

Ngày hôm sau, tôi như thường lệ đến lớp, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì đã thấy một hộp quà màu xanh da trời được đóng gói tinh tế đặt trên bàn.

Tôi quay sang nhìn Tả Dịch ngồi bên cạnh, nghi hoặc hỏi:

"Cậu tặng à?"

Tả Dịch lắc đầu phủ nhận: "Không phải đâu, lúc tớ đến nó đã nằm trên bàn cậu rồi."

Vừa nói cậu ấy vừa mở cặp sách, lấy ra một hộp quà màu trắng ngà.

"Chúc mừng sinh nhật nhé, bạn cùng bàn, đây mới là quà của tớ."

À phải rồi, suýt nữa thì quên mất, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của tôi.

Tôi ngượng ngùng nhận hộp quà, giả vờ khách sáo: "Ôi, sinh nhật thì sinh nhật, tặng quà làm gì! Ngại quá đi!"

"Thứ bảy tuần trước sinh nhật 18 tuổi tớ, chẳng phải tớ cũng nhận quà sinh nhật cậu chuẩn bị sao?"

"Ha ha ha ha, thế thì cậu không lỗ đâu, tớ quên đặt bánh kem rồi."

Tả Dịch cất cặp sách đi: "Không sao, giờ đặt cũng kịp mà, dù sao bánh kem ăn lúc nào chả được."

Cất quà của Tả Dịch vào cặp, ánh mắt tôi lại dừng ở hộp quà màu xanh da trời.

Tôi hơi phân vân.

Thôi kệ, để đó đã.

"Reng reng reng".

Tiếng chuông tan học quen thuộc vang lên, thầy chủ nhiệm thong thả rời khỏi lớp.

Thầy vừa đi khỏi, cả lớp đã chạy ùa ra ngoài.

Tôi và Tả Dịch cũng nhanh chóng theo sau.

Ăn cơm mà không nhiệt tình thì chính là có vấn đề.

Tả Dịch vừa chạy vừa hỏi tôi: "Cố Dư Quân, muốn ăn gì? Tớ bao."

"Tôm hùm Úc, cua lông, gà rán, hamburger."

"Cậu đang ước nguyện đấy à? Căng tin trường mình làm gì có mấy món đó?"

"Vậy đùi gà thì có chứ? Cho tớ một cái."

"Được đó, tớ m/ua cậu cho hai cái."

Trên tầng hai căng tin, tôi và Tả Dịch lấy cơm xong rồi tùy tiện tìm một chỗ ngồi.

Đang cắm đầu ăn thì chỗ ngồi trống bên cạnh có người tới.

Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục chăm chú ăn.

Nhưng dưới gầm bàn, Tả Dịch cứ liên tục đ/á vào chân tôi.

Tôi không chịu nổi, đ/á trả lại ngay.

Không ngờ Tả Dịch đã đoán trước, khéo léo chuyển cú đ/á của tôi sang chân người bên cạnh.

Bên cạnh vang lên tiếng va chạm của inox.

Tim tôi đ/ập mạnh, vội vàng quay sang xin lỗi:

"Xin lỗi, cậu có sao không?"

Thế rồi, tôi chạm phải ánh mắt hơi ngỡ ngàng của Thẩm Phục Tú.

Mặt tôi đỏ bừng lên ngay lập tức.

"Thẩm... Thẩm Phục Tú, cậu không sao chứ? Hay... hay cậu đ/á lại đi?"

Thẩm Phục Tú khẽ hạ mắt xuống, tay cầm đôi đũa siết ch/ặt hơn.

"Không cần, tớ không sao."

Nói xong, cậu ấy liền quay đi, tiếp tục ăn cơm.

Tôi luống cuống không biết làm gì.

Nhưng khi thấy Tả Dịch đang cố nhịn cười thì cơn bực bỗng trỗi dậy.

Suýt nữa quên mất tên thủ phạm này.

Tôi liếc Tả Dịch một cái cùng với cú đ/á đến hơi muộn.

Tả Dịch rên lên một tiếng, bàn ăn rung lên

Mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi, tôi vội cúi đầu giả vờ không biết gì.

Vừa ăn vừa dỏng tai nghe ngóng.

Chỉ nghe thấy Tả Dịch đang xin lỗi một cách khúm núm: "Xin lỗi mọi người, xin lỗi mọi người..."

Khi xếp hàng trả khay, Thẩm Phục Tú đứng ngay sau lưng tôi.

Tôi như ngồi trên đống gai, chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.

Đến lượt mình, tôi hành động nhanh như chớp.

Đặt khay xuống, cắm đầu chạy.

Chỉ có điều trong lúc chạy, hình như tôi nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên phía sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm