Tầng Thứ Chín Trong Ngục

Chương 13.

14/04/2025 16:03

Để c/ứu vãn thanh danh đang trên bờ vực sụp đổ mà không làm ảnh hưởng đến kế hoạch lên sàn, trưởng giám ngục vừa ra sức đàn áp dư luận, vừa mời hàng loạt nhà đầu tư và phóng viên đến tham quan nhà tù.

Hắn còn chi tiền mạnh tay để thuê đội ngũ quay phim dựng lại video quảng bá mới. Trong tiếng nhạc nền rộn rã, những tù nhân hiện lên với dáng vẻ chăm chỉ cải tạo, nở nụ cười tươi dưới ánh mặt trời, say sưa đọc báo trong giờ giải lao, thi nhau hăng hái lao động.

Tôi bình luận khách quan: "Quay như khách sạn năm sao ấy, chỉ thiếu dòng chữ 'Hoan nghênh quý khách' ở đầu phim."

Trên màn hình tại hội trường lớn, đoạn video tuyên truyền mới về nhà tù đang được chiếu. Tù nhân ngồi thẳng lưng trên ghế nhỏ, dưới sự hộ tống của vệ sĩ, các vị khách dần đến đông đủ. Đội trưởng Phương đứng bên nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt u ám.

Tôi mỉm cười hướng về sân khấu, không ngừng vỗ tay, nụ cười ngày càng rạng rỡ. Trưởng giám ngục hùng h/ồn tuyên bố: "Chúng tôi là nhà tù tư lớn nhất toàn quốc, nơi phạm nhân có cơ hội tái sinh, tỷ lệ tái hòa nhập xã hội sau khi mãn hạn tù ngày càng tăng..."

Đột nhiên, hình ảnh chớp nháy. Cảnh tượng hào nhoáng biến mất, thay vào đó là căn phòng tối tăm. Trên màn hình lớn, những nữ tù xinh đẹp bị đưa vào phòng kín, có người bị trói lên bàn mổ. Nơi này điều kiện thô sơ, không đạt tiêu chuẩn an toàn tối thiểu - có lẽ chỉ là tầng hầm nào đó trong nhà tù. Bác sĩ lấy thận bỏ vào hộp bảo quản, người đến nhận hàng kiểm tra xong lập tức rời đi. Còn nữ tù nhân kia vì mất m/áu quá nhiều mà không qua khỏi.

Hội trường náo lo/ạn, tù nhân bạo động. "Đó là A Huyên cùng phòng tôi!!", "Xem ra họ chuyên chọn nữ tù nhân không có chỗ dựa", "Buôn n/ội tạ/ng, sao hắn dám? Đây đúng là hang q/uỷ!".

Trưởng giám ngục đứng phắt dậy, ghế ngã lăn quay. Hắn gào thét, đi/ên cuồ/ng gi/ật điện thoại: "Đây là video giả! Bịa đặt để h/ãm h/ại chúng tôi! Tắt ngay! Tắt hết đi!". Nhưng phóng viên đã nhanh tay đăng tải lên mạng xã hội.

Màn hình tiếp tục phát ra giọng của chính trưởng giám ngục: "Em bị án 20 năm, chỉ cần hiến một quả thận, anh sẽ tìm cách giảm án xuống còn 8 năm. Tự suy nghĩ đi.", "Con em mới học tiểu học, không cha không mẹ, chỉ có đường vào trại mồ côi thôi."

Sau khi bị dụ dỗ, tù nhân r/un r/ẩy gật đầu. Trưởng giám ngục tươi cười gọi điện: "Tổng giám đốc Trương, quả thận quý báu đã sẵn sàng. Vâng vâng, ca phẫu thuật cho ông nội ngài nhất định sẽ thành công!".

Những hình ảnh này châm ngòi cho cơn thịnh nộ. Tù nhân ào ào xông tới, vệ sĩ cũng không chặn nổi. Hiện trường hỗn lo/ạn, đội trưởng Phương và đồng đội bị cách ly bên ngoài đám bạo động.

Tôi bị dòng người cuốn tới trước mặt trưởng giám ngục. Đầu hắn đã rướm m/áu, khi nhận ra tôi, ánh mắt hắn như phát đi/ên: "Con đi/ên! Tất cả là do mày phải không? Sao mày cứ ám lấy tao mãi không buông!".

Đối diện với khuôn mặt gi/ận dữ hoảng lo/ạn của hắn, tôi nở nụ cười. Rút con d/ao giấy từ trong túi quần ra - thứ được gấp tỉ mỉ từ báo trong giờ giải lao, mũi nhọn sắc lạnh. Tôi nắm ch/ặt lưỡi d/ao trong lòng bàn tay, dồn lực đ/âm mạnh.

["Kẻ gi*t á/c long vực thẳm... là tôi."]

Tôi thì thầm.

Hắn trợn mắt, tay ôm lấy cổ họng phun m/áu. Ti/ếng r/ên nghẹn ứ trong tiếng ồn ào hỗn lo/ạn.

["Ác long vĩnh viễn lưu lại nhân gian, tôi sẽ tước đoạt mọi vinh quang của hắn."]

Sau khi hoàn thành tất cả, tôi lùi vài bước, hòa vào dòng người. Tựa như giọt nước trở về trăm sông.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm