Đương nhiên, vẫn còn tình tiết tăng nặng, chủ yếu là sau khi phạm tội, bị cáo đã p.h.â.n x.á.c để tạm thời che giấu hành vi phạm tội.
Phần tự bào chữa cuối cùng nhanh chóng đến. Hạ D/ao cúi gằm mặt, rất lâu không nói gì.
Cả phòng xử án im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi Hạ D/ao mở lời.
Nhưng cô ấy nhiều lần định nói rồi lại thôi.
Chung Hồi lo lắng nhìn mẹ, cuối cùng không kìm được. Cô ấy nghẹn ngào nói, "Mẹ ơi, sao mẹ không nói gì? Mẹ dường như chẳng còn lưu luyến gì nhân gian, mẹ thật sự chẳng còn lưu luyến sao? Bao nhiêu năm qua mẹ nuôi con khôn lớn, chỉ để vứt bỏ con vào giây phút cuối cùng này thôi sao?"
"Mẹ ơi, tại sao phải giấu con? Tại sao phải vì con mà làm đến mức này? Con chỉ là con gái của một tên h.i.ế.p d/âm thôi mà... Dù mẹ không thể bỏ con đi, mẹ cũng nên vứt bỏ con sau khi con ra đời, nhưng mẹ đã không làm thế. Mẹ luôn yêu thương con. Bây giờ chỉ vì lo con biết mình không phải con gái của ba mà là con của kẻ x/ấu, sẽ bị đả kích, nên mẹ giấu con, rồi từ bỏ cơ hội sống của mình sao? Ba đã đi rất nhiều năm, gương mặt của ông, con đã không còn nhớ rõ, con cũng không quan tâm đến người khác. Người con quan tâm duy nhất chính là mẹ."
"Mẹ ơi, mẹ mới 38 tuổi, mẹ còn trẻ lắm. Con vẫn chưa thể đưa mẹ đi ngắm núi tuyết Tây Tạng, đi xem thác nước lớn ở Argentina, đi nhìn cực quang Bắc Cực. Những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này mà mẹ từng khao khát, mẹ vẫn chưa thấy, sao mẹ nỡ bỏ đi như vậy chứ..."
"Đừng bỏ lại con một mình, con thực sự không thể sống thiếu mẹ. Mẹ ơi, xin mẹ hãy đấu tranh một chút đi, có được không?"
Người mẹ ngồi ở ghế bị cáo đầm đìa nước mắt. Cuối cùng, cô ấy cất lời: "Được."
16.
Vụ án này trải qua bao khúc mắc, giờ đây thực sự đã khép lại.
Tất cả khởi ng/uồn từ hành vi bạo tàn năm 1990. Hạ D/ao bước ra từ đó với đầy thương tích, từ một cô gái đầy nghị lực trở nên nhút nhát, yếu đuối, không còn dám phản kháng.
Cho đến cái ngày, người cô yêu thương qu/a đ/ời, cô mất đi mọi chỗ dựa, mới sống lại là chính mình, quyết tâm chiến đấu đến cùng vì chồng và con gái.
Về sự thật phạm tội mới, tức là tội danh gây n/ổ năm 1996 mà Hạ D/ao thực hiện, do chứng cứ không đủ, công tố viên đã không bổ sung cáo trạng.
Mặc dù đó mới là động cơ thực sự của Hạ D/ao.
Cuối cùng, Tòa án đã xem xét đầy đủ động cơ phạm tội của bị cáo, lỗi lầm của nạn nhân, cùng với các tình tiết tự thú và thái độ nhận tội, tuyên ph/ạt bị cáo Hạ D/ao tội G.i.ế.c người có chủ ý, án t//ử h/ình hoãn thi hành hai năm.
Điều này có nghĩa là, trong thời gian hoãn thi hành án, nếu Hạ D/ao không cố ý phạm tội, sau hai năm mãn hạn sẽ tự động được giảm xuống án chung thân.
Chung thân không phải là giam cầm cả đời. Chỉ cần trong thời gian thụ án tích cực cải tạo, có biểu hiện tốt, sẽ có cơ hội được giảm án hoặc đặc xá, từ đó được thả tự do sớm hơn dự kiến.
Đây vẫn là một khoảng thời gian vô cùng dài, là cái giá cô phải trả sau khi phạm tội.
Nhưng dù thế nào đi nữa, người còn sống, còn có hy vọng, còn có mong đợi.
Mạng sống chỉ có một lần, sinh mệnh quý giá biết bao, vẫn còn bao nhiêu cảnh đẹp chưa kịp chiêm ngưỡng.
May mắn thay, sau này họ vẫn còn một quãng thời gian rất dài, rất dài.
(Hết truyện)
Mình giới thiệu một bộ truyện khác về gia đình và trả th/ù mà mình đã up lên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: Vượt Trùng Sơn
Tác giả: Tích Tích Diêm
Anh trai tôi là sinh viên Đại học đầu tiên của thôn.
Trong bữa tiệc ăn mừng, mẹ đã bỏ t.h.u.ố.c chuột vào thức ăn, đầu đ/ộc c.h.ế.t tất cả những người còn lại trong thôn.
Vượt qua x/á/c anh trai, bà ngước mắt nhìn về phía tủ quần áo nơi tôi đang trốn: “Quên mất, ở đây vẫn còn một con chuột nhỏ.”
1.
Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, tôi đã nhận ra mẹ tôi khác biệt so với những người phụ nữ khác trong thôn.
Bà bị xích bên cạnh cái giường đất, một sợi xích sắt to sụ buộc ch/ặt ở mắt cá chân, mỗi cử động đều vang lên tiếng lanh canh.
Căn phòng đó không có cửa sổ, không có ánh sáng, trên tường đầy rêu mốc lâu năm.
Mẹ tôi buông tóc, cúi đầu ngồi giữa một khoảng tối mịt mờ.
Không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không nói chuyện, giống như một vật trang trí vô tri vô giác trong căn phòng mục nát này.
“Tại sao lại xích mẹ ạ?” Một ngày nọ, tôi bước vào căn phòng đó, dũng cảm lên tiếng phản đối với ba.
Ba tôi sững sờ, rồi ngay lập tức trừng mắt gi/ận dữ: “Trần Thanh Thanh, ai cho phép mày vào đây?! Cút ra ngoài cho tao!”
Bà nội nghe thấy tiếng, vặn tai tôi lôi ra ngoài: “Con ranh con c.h.ế.t tiệt, ở đây đâu có phần cho mày nói chuyện!”
Bà A Má hàng xóm đang ngồi trong sân phe phẩy quạt, thấy tôi bị ném ra ngoài, bà ta nở nụ cười kỳ quái.
Bà ta thần bí ghé lại gần, hạ thấp giọng: “Thanh Thanh à, mẹ con là một người đàn bà đi/ên! Con hãy tránh xa bà ấy ra, nếu không, con cũng sẽ bị lây bệ/nh đi/ên!”
Tôi cúi đầu, không nói gì.
Không phải đâu, mẹ tôi không phải là người đàn bà đi/ên.
Mấy chú ở đầu thôn nói rằng, mẹ tôi biết chữ, là người từ “bên ngoài” đến.
Bên ngoài là đâu?
Tôi đứng trên chỗ cao nhất trong thôn nhìn ra xa, chỉ thấy rất nhiều ngọn núi, trùng trùng điệp điệp, nhấp nhô, không có điểm cuối.
2.
Năm tôi sáu tuổi, thôn bên cạnh có đám cưới, hầu như tất cả mọi người trong thôn đều đi dự.
Hôm đó, tôi lén lút đi thăm mẹ, bà lần đầu tiên nói chuyện với tôi.
Bà ngẩng đầu, dưới mái tóc dài bẩn thỉu lộ ra đôi mắt đen láy: “Thanh Thanh, con giúp mẹ tìm chìa khóa có được không?”
Tôi nói: “Được ạ.”
Chìa khóa được giấu trong tủ quần áo, cách bà chỉ vài mét. Nhưng bà bị xích, không thể lấy được.
“Cạch” một tiếng, cái khóa gỉ sét rơi xuống đất, mẹ tôi lảo đảo đứng dậy: “Cảm ơn Thanh Thanh, vậy chơi với mẹ một trò chơi nữa nhé?”
Mắt tôi sáng lên, háo hức hỏi: “Trò gì ạ?”
Bà cười cười: “Chúng ta chơi trốn tìm nhé, mẹ đếm mười tiếng, con trốn trước đi. Rồi mẹ sẽ đi tìm con, được không?”
Ngày hôm đó, tôi trốn trong chuồng cừu từ sáng đến tối, lòng đầy mong đợi mẹ sẽ tìm thấy mình.
Tôi đã không chờ được.
Đêm đến, đầu thôn đột nhiên bùng lên những ngọn đuốc, tôi nghe thấy tiếng dân trong thôn la ó: “Con tiện nhân hôi hám, lại còn không ngoan ngoãn!”
“Còn dám chạy? Tao đ.á.n.h g/ãy chân mày!”
Tôi hoảng lo/ạn chạy ra đầu thôn xem, đúng lúc nhìn thấy ba tôi mặt mày âm u.
Mẹ bị ông ta túm tóc, bị kéo lê như một bao tải rá/ch.
Bà đã… bị bắt lại.
Đứa cháu trai b/éo ú của bà A Má hàng xóm cười toe toét khạc nhổ vào mặt mẹ: “Phì phì phì, con đàn bà đi/ên bị bắt về rồi!”
Bên cạnh ba, anh trai tôi ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước đi, như một vị tướng quân chiến thắng trở về.
Tôi nghe thấy mấy người dân trong thôn thì thầm: “Thằng bé Tiểu Vũ này, đúng là thông minh!”
“Tuổi nhỏ đã biết bắt mẹ mình, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ lớn!”
“Mẹ nó đúng là nữ sinh viên Đại học ở thành phố, sinh ra đứa bé thông minh thật!”
“Hahahahaha, hôm khác tao cũng m/ua một người phụ nữ từ bên ngoài về, sinh ra một đứa con thông minh.”
Mẹ bị kéo lê đến cửa nhà, bà nội cầm chổi đ.á.n.h vào người bà: “Không ngoan ngoãn, tao cho mày không ngoan ngoãn này! Hôm nay tao nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t mày…!”
Mọi người cười ồ lên.
Trong tiếng cười đùa, mẹ dường như khẽ ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy đôi mắt bà, đen thẫm, như một dòng sông ngầm đang cuộn sóng.
3.
Sau khi thất bại trong việc bỏ trốn, mẹ tôi như biến thành một người khác.
Mỗi lần ba đến thăm, bà không còn im lặng nữa, ngược lại còn cười tươi nói chuyện với ông.
Ba bị bà dỗ dành đến vui vẻ khôn xiết, dần dần nới lỏng xiềng xích.
Bà cũng dường như đã quên chuyện anh trai đã b/án đứng bà, đối xử với anh bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
Anh trai ngày càng dựa dẫm vào bà, thậm chí còn chủ động nhờ bà kèm cặp bài tập.
Bà nội thấy bà có vẻ đã an phận, dần dần buông bỏ sự nghi ngờ.
Thế là, phạm vi hoạt động tự do của mẹ ngày càng rộng hơn.
Năm đó, dưới sự kèm cặp của mẹ, anh trai tôi thi đậu vào trường cấp Ba trọng điểm của huyện, cũng là người duy nhất trong thôn từ trước đến nay.
Chiếc xích ở mắt cá chân mẹ được tháo ra hoàn toàn.
Bà như một người phụ nữ nông thôn bình thường, bận rộn làm việc trong bếp và ngoài đồng.
Mấy tên du côn ở đầu thôn nháy mắt với ba, khen ông biết dạy vợ.
Mẹ nghe thấy, cười đáp lại vài tiếng.
Bà dường như đã hoàn toàn quên đi vết s/ẹo đen sẫm quanh mắt cá chân. Hiếu thảo với bà nội, lấy lòng ba, nuông chiều anh trai. Cho đứa cháu trai b/éo ú của bà A Má lắm chuyện ăn kẹo.
Tốt với tất cả dân trong thôn, duy chỉ đối với tôi thì lạnh nhạt.
Bà sẽ cùng bà nội lớn tiếng m/ắng tôi là đồ bỏ đi. Nói rằng nuôi tôi đến mười tám tuổi, sẽ b/án tôi đi để cưới vợ cho anh trai.