Kiểu giết người thứ sáu

Chương 2

01/05/2026 11:08

“Em ấy rơi xuống vực vì đi hái hoa cúc đ/á cho em. Đến khi em ấy mất, em mới biết loài hoa đó chỉ mọc trên những vách đ/á cheo leo nhất.”

“Mấy năm sau, em vẫn luôn tự hỏi… nếu hôm đó em không nói ‘không hái được thì đừng có về’, liệu em gái em có ch*t không?”

Mười năm sau, tôi kể lại chuyện này với Từ Ngôn – người hướng dẫn luận án tiến sĩ của tôi.

Ngần ấy năm trôi qua, giọng tôi vẫn nghẹn lại.

“Em tìm thấy em gái mình khi nào?” Từ Ngôn đưa cho tôi một tờ giấy.

“Ba ngày sau.”

“Em nhớ rất rõ. Hôm đó là sáng sớm, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt khô quắt của em ấy… nhưng lại ấm áp đến lạ.”

“Mẹ ngất ngay tại chỗ, còn bố lên cơn đ/au tim.”

“Chỉ còn mình em đứng lặng bên em ấy.”

Tiếng “ục ục” khe khẽ từ bình cà phê khiến không gian văn phòng càng thêm nặng nề.

“Thực ra, với những trường hợp mất tích trên núi, tìm được th* th/ể đã là điều rất hiếm.” Từ Ngôn đứng dậy rót cà phê, đẩy tách sứ ấm về phía tôi.

“Năm đó có hàng trăm người tham gia tìm ki/ếm — cảnh sát, bố em, họ hàng, học trò cũ của bố, cả sinh viên và người dân trong vùng.”

“Cảnh sát còn lấy nơi em ấy mất tích làm trung tâm, kiểm tra camera, rà soát tất cả các làng trong b/án kính mười cây số.”

Khi nhìn thấy th* th/ể em gái, mẹ tôi lao tới, túm áo tôi mà x/é, gào lên trong tuyệt vọng:

“Mày biết hôm đó là sinh nhật nó, vậy mà còn nói gở! Sao mày á/c thế hả?!”

Bố tôi – giáo viên cấp hai – vừa đ/au đớn vừa phẫn nộ, xông tới t/át tôi ba cái, rồi chỉ thẳng mặt tôi mà quát:

“Tao dạy học cả đời, sao lại sinh ra đứa con m/áu lạnh, ích kỷ như mày? Sao người ch*t không phải là mày?!”

Ông tuyên bố, từ nay coi như không có đứa con gái là tôi.

Trước ánh mắt kh/inh miệt của mọi người xung quanh, tôi không né tránh, cũng không thanh minh, chỉ lặng lẽ chịu đò/n và nghe hết mọi lời nguyền rủa.

Vì ngay cả chính tôi cũng nghĩ… mình đã dồn em gái đến chỗ ch*t.

Tội đáng ch*t, ch*t cũng không oan.

Tôi cố nuốt xuống cổ họng khô rát, tiếp tục nói:

“Ban đầu, ai cũng nghĩ cái ch*t của em ấy là t/ai n/ạn… cho đến khi có kết quả khám nghiệm t/.ử th/i.”

“Nguyên nhân cái ch*t khiến ai cũng bối rối. Không phải hạ thân nhiệt, không bị thú dữ hay rắn cắn, cũng không phải do ngã xuống vực.”

Từ Ngôn đang khuấy cà phê bỗng khựng lại.

“Vậy nguyên nhân là gì?”

“Khát.”

“Người bị lạc ngoài hoang dã ch*t vì mất nước cũng là chuyện bình thường.” Từ Ngôn gõ nhẹ vào thành tách.

“Nhưng nếu bình nước của em ấy vẫn còn nguyên thì sao?” Tôi nhìn thẳng vào ông, hỏi từng chữ.

“Có khả năng nào trước khi xảy ra chuyện, nước đã bị ai đó lấy đi, rồi sau đó vì sợ bị truy c/ứu nên đổ lại không?” Từ Ngôn phân tích.

Tôi lắc đầu:

“Ba người phát hiện th* th/ể em ấy là bố em, một học trò của bố và một thành viên đội c/ứu hộ. Tại hiện trường, ngoài dấu chân của ba người này, không có dấu vết của người thứ tư.”

“Còn bạn bè, thầy cô? Qu/an h/ệ của em gái em ở trường thế nào?”

“Em gái em học giỏi, tính tình hòa đồng. Điều tra cũng không phát hiện mâu thuẫn hay bị b/ắt n/ạt.”

Tôi cố nhớ lại chuyện cũ.

“Vậy thì có thể khẳng định nước trong bình không có vấn đề, đúng không?”

Tôi gật đầu.

Gương mặt Từ Ngôn trở nên trầm lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm