Tôi xoay người ôm lấy anh, bật khóc: “Anh. Em chỉ muốn ở gần anh một chút. Em không muốn không được nhìn thấy anh.”

Ân Trường Tiêu buông móc áo xuống, thở dài một hơi rồi siết ch/ặt tôi vào lòng.

Anh lau nước mắt cho tôi, ánh mắt trầm xuống, hỏi: “Nhưng anh sợ sẽ làm lỡ tương lai của em, phải làm sao đây?”

Tôi lại bật cười, nhìn anh qua làn nước mắt: “Không có anh, em sẽ không sống nổi.”

“Bớt nói mấy lời như thế đi.”

Ân Trường Tiêu bế tôi lên, bàn tay xoa xoa nơi vừa bị anh đá/nh, đầu vùi sâu vào hõm cổ tôi.

Tôi áp vào gò má anh, cảm nhận được một mảng ẩm ướt.

Từ lâu đã chẳng còn phân biệt được rốt cuộc là ai đang tìm ki/ếm hơi ấm ấy từ người kia.

Suốt bốn năm đại học, Ân Trường Tiêu chưa từng để tôi thiếu tiền tiêu, bất kể tôi làm gì anh cũng ủng hộ.

Chẳng biết từ bao giờ trong trường nổi lên mấy trang tỏ tình. Có lần tôi đang tự học thì bị người ta chụp lén, bài đăng còn rất nổi.

Bạn nữ tình cờ gặp tôi sẽ xin phương thức liên lạc, tôi lịch sự từ chối.

Đến cả đàn em nam cũng xin, khiến tôi kinh ngạc không thôi.

Lúc ấy anh tôi đang đứng ngay bên cạnh. Thấy tôi do dự, anh sa sầm mặt, nắm tay kéo tôi đi.

Từ đó, tôi có thêm hai lệnh cấm.

Không được yêu đương, không được nửa đêm còn chưa về ký túc xá.

Anh tôi có gương mặt đẹp, dáng người cao ráo. Dù đã tốt nghiệp, anh vẫn thường xuyên đến tìm tôi. Lâu dần, cả bạn học của tôi lẫn bạn học của anh đều bắt đầu tò mò rốt cuộc chúng tôi có qu/an h/ệ gì.

Bạn cùng phòng hỏi tôi: “Người đó là gì của cậu thế?”

Tôi đáp: “Anh tôi.”

“Anh ấy họ Ân, cậu họ Minh, hai người là sứ giả anh minh à?”

“Nghe xong câu đùa này, tôi phải đi v/ay nặng lãi m/ua áo bông mất thôi.”

Đối diện với mấy gương mặt hóng chuyện của họ, tôi bất lực giải thích: “Sau khi bố mẹ tôi qu/a đ/ời, bố anh ấy nhận nuôi tôi, nên tôi gọi anh ấy là anh.”

“Ừ ừ, rồi sao nữa?”

“Hết rồi. Còn rồi sao gì nữa?”

Người ở giường bên cạnh trợn mắt: “Hai người chỗ nào giống anh em? Tôi với em trai tôi ngày nào cũng chỉ h/ận không thể đ/âm ch*t nhau.”

“Đúng đấy, tôi với em gái cũng thế.”

Thời ấy internet phát triển quá nhanh, vô số thứ tôi chưa từng tiếp xúc cứ ùn ùn tràn tới, khiến tôi trở tay không kịp. Trong số đó có cả chuyện mà bọn họ đem ra trêu chọc.

Họ nói tôi và anh trông giống một đôi. Một đôi tình nhân.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi: “Sao có thể chứ? Từ nhỏ đến lớn đều là anh ấy chăm sóc tôi. Anh ấy chính là anh ruột của tôi, anh tôi tuyệt đối cũng không có suy nghĩ đó với tôi.”

Người nằm giường đối diện “ồ” lên một tiếng rồi hỏi: “Cậu có thể không có ý gì, nhưng bảo anh cậu không có ý gì với cậu thì tôi không tin.”

“... Ý gì?”

“Cậu không biết anh cậu đã thêm phương thức liên lạc của bọn tôi à?”

“Bình thường cậu làm gì anh ấy cũng biết hết.”

“Tôi chỉ thấy lạ thôi. Cậu đâu phải rời anh ấy là không sống nổi. Anh ấy quản cậu ch/ặt như thế, cậu bảo là có ý gì?”

Tôi chật vật tìm một lý do: “Biết đâu... chỉ là tính chiếm hữu của anh ấy hơi mạnh? Ví dụ như anh ấy cuồ/ng em trai chẳng hạn?”

“Nói thế để tự lừa mình thì được.”

“Trai thẳng các cậu b/án hủ quá đà rồi đấy.”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng tôi thật sự không cảm thấy Ân Trường Tiêu có suy nghĩ gì khác với mình.

Thế nhưng bạn cùng phòng lại kết luận chắc nịch: “Hoặc là anh cậu giấu quá kỹ, hoặc là đang ở ngay ngưỡng cửa khai khiếu, chỉ thiếu một cú thúc cuối cùng thôi.”

Đối với tôi, cả hai đều chẳng phải chuyện tốt lành gì.

05

Nhờ phúc của đám bạn cùng phòng, nửa đêm tôi liền mơ thấy anh.

Anh nắm tay tôi, ghì lên đỉnh đầu, ánh mắt dữ dội.

“Tại sao Tiểu Hựu không thích anh?”

Tôi như đang ch*t đuối, chìm nổi giữa từng đợt sóng, chỉ có thể nghẹn ngào, chẳng thốt nên lời.

“Hửm?”

“Anh...” Tôi không giãy ra được, bắt đầu gọi thẳng tên anh: “Ân Trường Tiêu, anh dừng lại đi, em là em trai anh!”

“Dừng lại!”

Tôi đột ngột mở mắt, hai người bạn cùng phòng vừa định ra ngoài đang nhìn tôi bằng ánh mắt quái dị.

Tôi day mi tâm, liếc thấy vẻ mặt của họ, lúng túng hỏi: “Các cậu nghe thấy gì rồi?”

Trên mặt họ vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc: “Không phải chứ? Tối qua vừa nói xong, đêm nay cậu đã mơ thấy người ta rồi à?”

“Thế mà còn bảo không rung động, ai mà tin nổi.”

Tôi đen mặt, phất tay: “Đi mau đi, để tôi yên tĩnh một lát.”

Bọn họ cười gian rồi bỏ đi.

Hôm đó không có tiết. Vốn dĩ tôi định gọi Ân Trường Tiêu ra ngoài đi dạo, nhưng giờ thì hoàn toàn chẳng còn tâm trạng, đến cả điện thoại anh gọi tới tôi cũng không dám nghe.

Ân Trường Tiêu vốn nh.ạy cả.m. Tôi chỉ không nghe một cuộc điện thoại, tin nhắn đã lập tức dồn dập truy sát tới.

[Đang làm gì?]

[Sao không nghe điện thoại? Tiểu Hựu, em ra ngoài chơi à?]

[Hôm nay em không có tiết, anh xem thời khóa biểu của em rồi.]

[Tiểu Hựu, bạn cùng phòng của em cũng không trả lời tin nhắn của anh. Mười phút nữa em không nghe máy, anh sẽ tới tìm em.]

Nói mười phút thì đúng là mười phút.

Cửa ký túc xá bị gõ vang. Tôi đang đứng ngoài ban công đá/nh răng. Ân Trường Tiêu đặt bữa sáng xuống, nheo mắt nhìn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
5 Tri Vãn Chương 8
9 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà ngó lơ con gái tội nghiệp, dồn sức cưng chiều con trai mở tiệc ăn mừng, mẹ chồng lên tiếng khiến cả hội trường lặng ngắt như tờ

Chương 16
Trong khung hình, ông ta mặt mày hồng hào, một tay ôm lấy đứa quý tử ăn mặc như công tử nhà giàu, một tay nâng ly rượu, giọng nói oang oang chói tai ngay cả khi cách qua màn hình: "Thằng con này của tao, chính là mạng sống của tao."
0
Anh Trai Nhà Tôi Muốn Vượt Giới Hạn Chương 9: Ngoại truyện (Góc nhìn của Ân Trường Tiêu)