Tộc rồng vô dụng nổi tiếng ở lục địa Tí Âu – Bạch Long, m/a lực không mạnh, thể chất rồng cũng không bằng các tộc khác, chỉ có thể kh/ống ch/ế nguyên tố băng, tôi cũng chỉ có thể ngưng tụ một mảnh băng to bằng bàn tay, nếu quốc vương loài người dẫn theo kỵ sĩ đến đá/nh tôi, e rằng tôi chỉ có thể chạy trốn suốt đêm thôi.

Nhưng người này là công chúa tôi khó khăn lắm mới cư/ớp được.

Tôi buông thõng đôi cánh bọc lấy mình, chỉ lộ ra nửa cái đầu:

"Bạch Long bọn tôi tốt cực, sạch sẽ hơn rồng bình thường, xinh đẹp mà còn cực kì dễ thương."

Công chúa không nói gì, chỉ gật đầu.

Tôi cúi đầu: "Em nhìn vảy bạc trắng của tôi đi, mùa đông ấm mùa hè mát, cực kì dễ chịu, em sờ thử đi."

Công chúa vẫn không nói lời nào, ngược lại còn duỗi bàn tay thô to hơn tay của con gái bình thường, đặt lên vảy của tôi.

Có cơ hội! Tôi phải thừa thắng xông lên:

"Nếu em đẻ trứng rồng cho tôi, tôi có thể đảm nhận trách nhiệm ấp trứng đấy! Rồng khác đều không biết, nhưng tôi biết!"

Ánh mắt công chúa lấp lánh, nụ cười càng tươi hơn:

"Còn gì nữa không?"

Còn gì nữa? Tôi vắt óc suy nghĩ, chỉ còn gia sản cuối cùng chưa đưa cho công chúa.

Tôi nén đ/au lòng, biến lại thành hình người, chuẩn bị lấy thứ đó ra, nhưng không ngờ công chúa đột nhiên biến sắc, hai tai đỏ bừng:

"Tại sao cậu không mặc quần áo?"

Tôi chớp mắt:

"Tại sao rồng phải mặc quần áo, có vảy rồi."

Lần này cổ và mặt của công chúa đều đỏ bừng, không biết công chúa lôi một bộ quần áo ra từ đâu rồi ép tôi mặc vào.

Tôi không muốn mặc, mặc mấy bộ quần áo lộn xộn kia vào sẽ cản trở hành động của tôi, nhưng có lẽ đây là tập tục của loài người, tôi vẫn nhịn.

Sau khi giẫm lên vạt áo sáu lần, cuối cùng tôi cũng lôi viên hồng ngọc to bằng móng tay ra.

Đây chính là thứ tôi lén nhặt nhân lúc rồng khác đá/nh nhau tranh giành lãnh thổ vào mấy chục năm trước.

Đây cng là thứ sáng lấp lánh duy nhất tôi sở hữu.

Tôi không nỡ, nhìn lần cuối rồi quay mặt đi, đưa viên ngọc đến trước mặt công chúa:

"Tặng em!"

Một lúc lâu, công chúa chẳng có phản ứng gì, tôi không nhịn được mà quay đầu nhìn, công chúa hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm trọng:

“Cậu có chắc không?"

"Ở quê tôi, đây gọi là hạ thịnh."

Hạ thịnh là gì? Tôi không hiểu lắm, nhưng tôi có thể khẳng định, tôi thật sự muốn tặng viên hồng ngọc này cho công chúa, để công chúa đẻ trứng rồng cùng tôi.

Tôi chăm chú nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của công chúa, lại nghĩ bản thân mình cũng không tệ, chắc chắn rồng con tương lai sẽ rất đẹp.

Tôi nghiêm túc gật đầu: "Ừm, tôi hạ thịnh."

Công chúa lắc đầu, nhìn tôi nửa cười nửa không: "Nhưng tôi, là giống đực giống cậu mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tái sinh nơi hồ băng của Vương gia khờ: Vương phi, lần này để ta bảo vệ nàng

Chương 12
Ngày rơi xuống hồ ấy, thành Trường An đổ trận tuyết lớn chưa từng thấy suốt mười năm qua. Tĩnh Vương Dạ Huyền Thần vốn si ngốc ba năm, vì đuổi theo một con bướm mà rơi vào hồ băng, cả phủ trên dưới đều đang chờ đợi chính phi là ta đây tuẫn táng. Thế nhưng khi chàng tỉnh lại, đôi mắt vốn chỉ biết ngây ngô cười với ta kia, nay lại lạnh lẽo tựa như băng giá. Mọi người đều ngỡ rằng, chàng sẽ nhớ đến người trắc phi thanh mai trúc mã, nhớ đến những vinh hoa phú quý kia. Nào ngờ, chàng chỉ nhớ mỗi mình ta. Chàng nói: "Trong phủ này, kẻ nào là người tốt, kẻ nào là kẻ xấu, bản vương trong lòng đều rõ." Khoảnh khắc ấy, ta biết rằng, vị Vương gia ngốc nghếch mặc người khi dễ kia đã chết rồi. Kẻ sống sót trở về, chính là con sói dữ đã ẩn mình suốt ba năm, mà nanh vuốt của chàng, chỉ vì ta mà lộ ra.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Dạng Chương 6