Hậm hực về ký túc xá, tôi trút gi/ận lên gối.

Tiếng cười khẽ vang lên.

“Ai lại dám chọc Hoài của chúng ta gi/ận thế?”

Lâm Văn vòng tay qua vai tôi, mùi sữa tắm thơm phức.

Tôi đỏ mặt: “Không có gì.”

Tôi từng thích thầm Lâm Văn.

Dù cậu ta chỉ xem tôi là bạn tốt.

Thường xuyên gọi “Hoài”, “cưng”.

Khi tôi tưởng mình có hy vọng, cậu ta nhăn mặt đầy gh/ét bỏ nói với tôi:

“Hoài biết không, hôm nay có đứa đàn em tỏ tình với tôi, còn mang vớ trắng, trông thật ẻo lả.”

Lúc đó tôi lặng lẽ rút đôi chân mang vớ trắng vào.

Cười gượng: “Tệ thật.”

Để không khiến cậu ta gh/ét mình, tôi giấu kín tình cảm.

Làm một người bạn tốt.

Chỉ là vẫn đối xử với cậu ta tốt hơn những người khác.

Dành dụm m/ua figure cậu ta thích.

Giúp cậu ta theo đuổi bạn gái.

Lặng lẽ ở bên khi cậu ta thất tình.

Cho đến khi nhận ra sự thật.

Mối tình cong-thẳng này không có kết quả.

Tôi đơn phương thu hồi tình cảm.

Nhưng mỗi lần cậu ta cười tươi đến gần:

“Giúp tôi làm bài tập nhóm nhé?”

Tôi vẫn không từ chối được.

“Được, gửi đây.”

“Quá đúng chuẩn bạn thân.”

Tôi gõ code cả tuần trong ký túc, xong gửi lại.

Cậu ta lại cảm ơn rối rít, rồi rủ tôi đi nhậu.

Tôi gật đầu: “Đi.”

Dù tôi không uống được rư/ợu, uống là say.

Không ngờ lại gặp hai nhóc kia ở quán bar.

Họ vẫn ngồi vị trí trung tâm.

Thấy tôi, vẻ chán chường của Phó Chu bỗng tươi vui:

“Tiền bối, lâu quá không gặp.”

Tần Trì cũng lắc ly rư/ợu, cười đầy hứng thú.

Tôi thầm ch/ửi.

Oan gia ngõ hẹp.

Đang định ki/ếm cớ rút lui, Lâm Văn đã hỏi đầy phấn khích:

“Hoài, cậu quen họ à?”

“Không thân...”

Cậu ta ngắt lời, ôm vai tôi thì thầm:

“Tuyệt! Toàn nhân vật có m/áu mặt đấy. Phó Chu bên trái, nhà làm game, tựa game hot nhất hiện nay là của họ.

Còn Tần Trì bên phải, hãng xe lớn nhất thành phố là của nhà cậu ta.”

Tim tôi đ/ập mạnh.

Biết họ giàu nhưng không ngờ giàu đến thế.

Lâm Văn tiếp tục thầm thì:

“Tôi từng nói muốn thực tập ở công ty game đó? Cậu quen họ thì giúp tôi nói vài lời...”

Phía xa, Phó Chu và Tần Trì đang nhìn chằm chằm vào bàn tay Lâm Văn đặt trên vai tôi.

Biểu cảm lạnh như băng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm