Gen thấp kém

Chương 7

23/08/2025 14:50

Dạo này bài vở nhiều quá, tôi nằm trên sofa chưa đầy mấy phút đã lơ mơ thiếp đi.

Tôi tỉnh dậy vì tiếng mở cửa.

"Cô Lý... cô về rồi à?"

Đoàn Thừa Trạch không thích nhà có người khác.

Cô Lý chưa bao giờ ở lại nhà, chỉ đến dọn dẹp, nấu ăn.

Tôi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn ra cửa, nhưng chỉ thấy một bóng người say khướt.

Đoàn Thừa Trạch đã về.

Lý Văn Khiêm mượn tiền, tôi gom góp được bảy vạn.

Đoàn Thừa Trạch không thiếu tiền cho tôi tiêu, nhưng cũng không để nhiều tiền mặt ở chỗ tôi.

Còn thiếu ba vạn, tôi phải tìm Đoàn Thừa Trạch.

Tôi lảo đảo đứng dậy, nhưng bị tên s/ay rư/ợu ấn ngã xuống sofa.

Tửu lượng của Đoàn Thừa Trạch không kém, ngoài giai đoạn mới về nhà họ Đoàn, anh ấy hiếm khi uống đến thế này.

Anh lảo đảo đ/è lên ng/ười tôi, hơi thở như một đám mây đen kịt không lọt gió, đ/è xuống tôi.

Ng/ực tôi lên xuống thất thường, khi hít vào thì hít sâu, khi thở ra lại r/un r/ẩy.

Anh... uống bao nhiêu thế này?

Tôi đẩy vai anh, nhưng hai cánh tay anh lại ôm tôi ch/ặt hơn.

"Chú nhỏ, cháu muốn m/ua một thứ, tầm ba vạn."

Đoàn Thừa Trạch không phải kẻ hà tiện, ngược lại, anh ki/ếm tiền giỏi mà tiêu cũng tất tay, xài tiền như nước.

Nói thì nói vậy, lần gần nhất tôi xin tiền là vào sinh nhật năm ngoái.

Tôi giành giải nhất giải bóng rổ, tiền của Đoàn Thừa Trạch bị tôi dùng đãi khách, xài gần hết, cuối cùng còn dư vài ngàn, tôi tùy hứng m/ua cho anh một chiếc đồng hồ trong trung tâm thương mại.

Đoàn Thừa Trạch thường xuyên có tiệc xã giao, anh không đeo đồ rẻ tiền ra ngoài.

Lúc đó anh nhìn chiếc đồng hồ rồi cười: "Lấy tiền của chú để m/ua quà cho chú, không hổ là cháu đấy."

Sau hôm đó, tôi chưa từng thấy chiếc đồng hồ ấy.

Nếu không phải lần ấy, chắc cả đời anh cũng không nhớ ra.

Đoàn Thừa Trạch dụi đầu vào lòng tôi như mèo con: "Chưa đến sinh nhật anh mà."

Đoàn Thừa Trạch sờ soạng lung tung, khi lòng bàn tay chạm vào vết đỏ đóng vảy sau lưng tôi, ngón tay anh bỗng dừng lại.

"Thuật à," Anh gọi tên tôi rất khẽ, giọng mang chút ấm ức, "C/ắt đ/ứt với người tình nhỏ kia của em đi."

Đoàn Thừa Trạch ngẩng đầu lên, má anh vẫn ửng hồng, nhưng ánh mắt anh đã tỉnh táo hơn.

"Anh không dám đảm bảo mình sẽ không làm ra chuyện đi/ên rồ đâu."

Người tình nhỏ?

Trời đất chứng giám.

Mỗi ngày ở trường tôi chỉ trốn học, đ/á/nh nhau, sao tự nhiên thành con q/uỷ tuyên d/âm giữa ban ngày?

Tôi đẩy vai Đoàn Thừa Trạch ra, ánh mắt anh như lòng đỏ trứng tan ra: "Anh mới có người tình nhỏ ấy chứ?"

Đoàn Thừa Trạch hít một hơi thật sâu: "Anh không có, để anh kiểm tra xem em có không?"

Kẻ say không có lý trí, anh vừa nói vừa định l/ột quần tôi.

"Em chịu hết nổi rồi, sao một rồi hai người, cứ nhăm nhe cái mông của em thế?

"Đoàn Thừa Trạch!"

Hai tay tôi nắm ch/ặt dây quần, cố thủ cửa ải cuối cùng, tôi gần như hét vỡ giọng.

Đoàn Thừa Trạch bị tôi đẩy phải ngồi dậy, xoa xoa mặt.

Hình như anh đã tỉnh rư/ợu, nhưng sắc mặt lại lạnh đến rợn người: "Một? Hai?"

Không phải say à?

Tôi đẩy anh ra, phóng như bay lên tầng.

Đừng lý luận với kẻ say.

Đó là điều Đoàn Thừa Trạch dạy tôi khi anh đi tiệc xã giao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
27.77 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
7 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
9 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

có phúc

Chương 17
Đích tỷ không hài lòng vì Thẩm Chiêu Viễn một lần nữa vì công việc mà lờ nàng đi, quyết định khiến hắn đau đớn tận xương tủy. Nàng nắm chặt tay ta, ánh mắt lấp lánh vẻ phấn khích gần như điên cuồng: "Chỉ cần ta chết một lần trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ không bao giờ đặt bất cứ thứ gì lên trước ta nữa. Phi Vân, ngươi sẽ giúp ta chứ?" Nàng bày mưu một vụ sẩy thai. Khi Thẩm Chiêu Viễn vội vã từ nha môn trở về, chỉ thấy lão lang trung lắc đầu bất lực, khuyên hắn nói vài lời cuối cùng với đích tỷ. Đích tỷ để lại ba lời trăn trối: Một, nàng không hối hận vì sinh con cho Thẩm Chiêu Viễn, dù chết cũng không hối tiếc. Hai, nàng muốn Thẩm Chiêu Viễn cưới ta làm kế thất, chỉ tin tưởng ta chăm sóc Trường Nghi - con gái nàng. Ba, nàng mãi mãi yêu hắn, đừng quên nàng. Thẩm Chiêu Viễn đau khổ đúng như nàng mong đợi. Dù cưới ta về, hắn lạnh lùng cảnh báo: Trong lòng hắn chỉ có đích tỷ là chính thê, đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về ta. Ta an phận nghe theo, chăm lo cho Trường Nghi, quán xuyến phủ đình chỉn chu. Ánh mắt Thẩm Chiêu Viễn dần hoảng hốt khi nhìn ta. Trường Nghi ngày càng bám víu ta. Đến khi đích tỷ không thể ngồi yên mà hiện về, không có cảnh tượng mọi người cuồng nhiệt vây quanh như nàng tưởng tượng. Những người nàng yêu thương đều vô thức nhìn về phía ta.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Cô Nhẫn 45+Ngoại truyện Triệu Thất