14.

Ra cửa, Giang Thành bắt đầu dỗ dành tôi, nhưng tôi càng nghĩ càng thấy tức.

Lẽ ra tôi nên hắt rư/ợu lên đầu Mộc Tiểu Tiểu trước khi nói chuyện mới đúng, phim truyền hình sẽ không lừa tôi đâu. Bạn xem, nói cũng nói xong rồi mà rư/ợu thì chưa hắt, chẳng phải quá mâu thuẫn với hình tượng nữ phụ đ/ộc á/c của tôi đó sao?

Hình như cuốn sách đó có một tình tiết tương tự, đại loại là tôi nghe tin Giang Thành dẫn theo Mộc Tiểu Tiểu tham gia tiệc rư/ợu hay bữa tiệc gì đó nên tức gi/ận đuổi theo, tới nơi liền túm lấy Mộc Tiểu Tiểu la hét, Giang Thành bước tới ngăn cản, tôi hắt rư/ợu vào người Mộc Tiểu Tiểu, kết quả Giang Thành chắn trước mặt cô ta nên bị tạt ướt cả người, sau đấy tôi phải khép nép dỗ dành Giang Thành.

Không được, chỉ nghĩ lại thôi cũng khiến tôi cảm thấy gh/ê t/ởm.

Vẫn là Giang Thành đang ở cạnh dỗ dành tôi “cục cưng, cục cưng” nhìn vừa mắt hơn.

Nhưng có một chuyện vẫn đúng, với tính cách của tôi, nếu Giang Thành thật sự đi đâu cũng dẫn theo một người phụ nữ khác, tôi nhất định sẽ làm ầm ĩ lên. Chỉ là đối tượng bị tôi gây r/ắc r/ối sẽ không phải là người phụ nữ kia, mà là Giang Thành.

Trong tình cảm của đôi bên, nếu một trong hai người có vấn đề thì nên giải quyết vấn đề đó, chứ không phải là đ/ổ l/ỗi cho người hoặc vật đã gây ra vấn đề, đúng không?

Hơn nữa, tôi vẫn phân biệt được đâu là nơi công cộng và đâu là nơi riêng tư. Sao tôi có thể gây lộn ở nơi công cộng?

Tôi là nàng tiên nhỏ xinh đẹp đấy nhé!

Thấy Giang Thành sốt ruột đến mức đổ mồ hôi đầy trán, ta nổi lòng từ bi không tức gi/ận nữa.

Nhưng tôi vẫn phải hỏi một câu: “Giang Thành, anh không tò mò sao cái cô Mộc Tiểu Tiểu kia phải nhắm vào em à?”

Giang Thành tháo cà vạt, nới lỏng nút cổ áo, tức gi/ận nói: “Người dưng thì để ý làm gì.”

Anh mở cửa xe cho tôi, bản thân cũng ngồi vào ghế lái rồi nói thêm: “Cũng giống như công việc chuyên môn mà chúng ta đang làm, trong quá trình đó sẽ luôn gặp phải rất nhiều thứ, có khi là sự trợ giúp, có lúc lại là cản trở, còn một số là không liên quan. Khi đó, chúng ta nên bắt lấy sự trợ giúp, loại bỏ cản trở, bỏ qua những thứ không liên quan, thực hiện mục tiêu là được."

Tôi lại hỏi anh: “Mộc Tiểu Tiểu là thứ không liên quan, đúng không?”

Anh nghiến răng nghiến lợi: “Cô ta là cản trở cần được lo/ại b/ỏ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm