Để lát nữa tôi gửi cho ông một tệp tài liệu "Quản gia chuyên nghiệp" cho ông học tập từng khung hình một.

Giang Thứ Bạch cũng khẽ ho khan hai tiếng, buông tay tôi ra, "Em trai tôi..."

Tôi lại bắt đầu đ/au đầu, uất ức lên tiếng tố cáo: "Cứ nghe thấy từ 'đệ' (em) là em lại đ/au đầu."

Thật sự không trách tôi được. Tôi cũng không rõ tại sao. Chỉ là tôi bị dị ứng với mấy từ có phát âm tương tự như "em/em trai", cứ nghe thấy là đầu óc lại đ/au ong ong lên.

Giang Thứ Bạch thở dài một tiếng, "Thôi bỏ đi, không có gì."

"Phòng của tôi ở phía bên phải tầng hai. Dù sao tôi cũng không thường xuyên về đây, em cứ ở trước đi."

Tôi ngẩn người. Thế sao được! Không ở cùng nhau thì làm sao tôi và Giang Thứ Bạch tiến triển sâu đậm hơn được?

3.

Tôi nhắm mắt, hạ quyết tâm, "Chúng ta ở cùng nhau chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

"Hơn nữa, ba mẹ còn đang đợi bế cháu kia mà."

Ông quản gia đứng bên cạnh không quản lý tốt biểu cảm, cằm suýt chút nữa rơi xuống đất, "Đại thiếu gia, cậu... cậu định cư/ớp vợ em..."

Ngay lập tức bị Giang Thứ Bạch chặn lại, "Em ấy không nghe được từ đó đâu."

Ánh mắt quản gia đầy u uất, ghé sát vào mặt Giang Thứ Bạch, thì thầm nhỏ to: "Tôi thấy là Đại thiếu gia không nghe nổi thì có."

Giang Thứ Bạch bị hiểu lầm một vòng, tức đến mức bật cười, anh véo má tôi một cái, "Em đừng có hối h/ận đấy."

Hơi thở toàn là mùi bạc hà, tôi bị mê hoặc đến mức chỉ muốn quấn quýt lấy anh mà hôn thôi. Làm sao mà hối h/ận được cơ chứ?

Lúc này mắt tôi sáng rực lên, nụ cười đắc ý như một chú cáo nhỏ vừa nếm được mật ngọt.

...

Tôi thuận lợi dọn vào nhà Giang Thứ Bạch, nhưng không được ở chung phòng.

Tuy nhiên tôi cũng không nản chí. Ở chung dưới một mái nhà, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén là chuyện thường tình. Nào là làm bữa sáng dinh dưỡng, nuôi thêm một thú cưng để bồi đắp tình cảm...

Dự định thì rất tốt đẹp, nhưng khi thực hiện mới thấy độ khó không phải dạng vừa.

8h sáng tôi ngủ dậy thì 7h anh đã đi; Tôi dậy 7h thì 6h anh đã đi; Tôi dậy 6h thì anh đi công tác mấy ngày không về nhà.

Ví dụ như chuyện nuôi thú cưng, Giang Thứ Bạch bảo anh bị dị ứng lông động vật. Bản kế hoạch của tôi gạch chéo đỏ lòm cả lượt.

4.

Tôi sầu n/ão phàn nàn với Bạch Cẩm Niên.

Cậu ấy chợt nhớ ra: "Tôi nhớ thời hạn hôn ước của hai người là một năm, nếu sau một năm mà hai bên không hài lòng thì hôn ước sẽ bị hủy bỏ."

Tôi sợ đến mức tỉnh cả người: "Thế thì phải làm sao đây?"

Bạch Cẩm Niên đúng là anh em tốt của tôi, bụng dạ x/ấu xa cũng chẳng kém gì tôi là mấy: "Gạo nấu thành cơm đi. Cậu mà m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của anh ta thì chuyện kết hôn là điều hiển nhiên thôi."

Tôi c.ắ.n môi. Chiêu này có vẻ hơi liều mạng quá. Nếu không thành công, e là Giang Thứ Bạch sẽ h/ận tôi đến c.h.ế.t mất.

Bạch Cẩm Niên vẫn tiếp tục khuyên nhủ, còn lấy chính bản thân mình ra làm ví dụ. Hồi đó cậu ấy cũng dùng chiêu này, tuy không thành công ở bên nhau, nhưng ít nhất cũng có khoảng thời gian bầu bạn với nhau.

Tôi không cho là đúng. Dù sao Bạch Cẩm Niên cũng là chơi trò "ngụy anh em", cậu ấy với anh trai mình mà thật sự ở bên nhau thì chắc chắn ít nhất sẽ có một người bị đ.á.n.h g/ãy chân.

Vì nghĩa khí bạn bè, cậu ấy đưa cho tôi một gói t.h.u.ố.c bột, cam đoan lượng đủ, tác dụng mạnh...

...

Ngày Giang Thứ Bạch đi công tác về. Tôi ở trong bếp chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn để chiêu đãi anh. Tôi cố tình để gói t.h.u.ố.c bột và bột mì gần nhau cho đỡ bị phát hiện.

Đợi đến lúc tôi bận rộn làm xong sáu món mặn một món canh, chỉ còn chờ cho t.h.u.ố.c vào vị trí thì trong nhà bỗng có vị khách không mời mà đến - em trai của Giang Thứ Bạch.

Giang Thứ Xuyên. Cậu ta làm nghệ thuật, tính tình phóng đãng, bất cần đời.

"Thời Tâm Miên, sao cậu lại ở nhà anh tôi?"

"Đừng tưởng cậu bợ đỡ được anh tôi là có thể cùng tôi..."

Vế sau tôi không nghe rõ, vì trong lúc phân tâm, tôi đã không còn phân biệt được đâu là bột mì, đâu là t.h.u.ố.c bột nữa rồi. Quá hoảng hốt, tôi lỡ tay đổ hết sạch vào ly nước. Nhìn làn nước dần trở nên đục ngầu, tôi thầm cầu nguyện: Hy vọng mắt Giang Thứ Bạch có vấn đề một chút.

Giang Thứ Xuyên bị gọi vào phòng làm việc của anh trai. Nói chuyện chưa đầy nửa tiếng đã bị đuổi ra ngoài, thậm chí còn chưa kịp ăn cơm tối.

Tôi phân vân: "Giang Thứ Xuyên chưa ăn cơm, liệu có sao không nhỉ?" Thật ra tôi chỉ muốn có ai đó làm phân tán sự chú ý của Giang Thứ Bạch, để ly nước "có vấn đề" kia không bị lộ.

Nhưng Giang Thứ Bạch hiển nhiên không nghĩ vậy. Anh đặt đũa xuống, biểu cảm đanh lại: "Em vẫn chưa quên nó à?"

"Em nhớ lại rồi sao?"

Tôi lắc đầu. Nụ cười của Giang Thứ Bạch lập tức giãn ra. Anh dứt khoát uống cạn ly rư/ợu đã được "thêm gia vị" kia.

5.

Tôi đưa tay quơ quơ trước mặt anh: "Giang Thứ Bạch, tiếp theo hãy làm theo lời em nói."

Ánh mắt anh mơ màng trong thoáng chốc, sau đó gật đầu.

"Ôm em đi."

"Hôn em nữa."

...

Giang Thứ Bạch khi bị "th/uốc ngoan ngoãn" kh/ống ch/ế vẫn giữ được chỉ số thông minh cao và khả năng lĩnh hội cực tốt. Tôi còn chưa nói hết câu, anh đã chặn đứng đôi môi tôi. Cả căn phòng tràn ngập sự hòa quyện giữa mùi bạc hà và dâu tây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sao nỡ lòng quên đi tình này?

Chương 9
Thái tử từ phương nam trở về, mang theo một thiếu nữ người Miêu. Nàng ta giỏi thuật độc trùng, hắn liền nuông chiều để nàng lấy cung nhân ra luyện tay. Mỗi lần hành hạ người đến mức đau đớn thấu xương, nàng mới cười khẩy vung tay giải độc. Cho đến một ngày, nàng đem độc chủng vào người ta. Tuân Nghiễm hiếm hoi nổi giận, nàng lại cười nhạt bảo: "Cuống gì? Đây là tình độc, con còn lại ta đã trồng cho tên mã nô. Thái tử phi đã một lòng một dạ với điện hạ, chẳng lẽ lại không vượt qua nổi thử thách nhỏ này?" Về sau khi độc phát tác, ta đau như xé thịt, run rẩy đến cầu xin Tuân Nghiễm. Hắn chỉ khẽ cúi mắt khuyên nhủ: "Đừng trách Nguyệt Á, nàng ấy cũng vì tốt cho chúng ta. Chỉ cần nàng chịu đựng một tháng, không bị tình độc khống chế, ta nhất định bắt nàng giải độc." Khoảnh khắc ấy, ta bật cười buông xuôi. Tuân Nghiễm không biết rằng, thứ nàng ta gieo vào người ta chưa từng là tình độc. Mà là vong tình độc.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Lan Chi Từ Chương 6