Sau nhiều ngày tăng ca liên tiếp, ăn uống thất thường, đến ba giờ sáng, cuối cùng dạ dày tôi cũng "đình công".
Ôm bụng đang qu ặn th ắt, tôi gõ cửa phòng cậu em họ.
Thằng em Chu Y Xuyên với mái tóc tổ quạ bù xù, đôi mắt còn ngái ngủ càu nhàu với tôi: "Tần Lạc Dương, em vừa mới ngủ được có một tiếng thôi đó!"
"Chị đ/au dạ dày..." Tôi khom người, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Chu Y Xuyên sờ trán tôi, "Trời ơi, sao chị lại còn sốt nữa, chị đợi chút, em lấy áo khoác rồi đưa chị đi b/ệnh viện liền."
Chu Y Xuyên vội vàng chộp lấy chìa khóa, trùm chiếc áo hoodie của nó lên người tôi, rồi cõng tôi ra cửa.
Trên xe taxi, cậu em lẩm bẩm: "Nếu mẹ biết em không chăm chị đàng hoàng, về nhà thế nào cũng bị l ột d a cho xem. Nhà người ta là chị gái chăm em trai, nhà mình thì ngược lại. Nói cho cùng, mẹ em là chị mẹ chị, theo vai vế thì đáng ra em phải làm anh chị mới đúng ấy chứ. Chắc do bác sĩ ghi nhầm giấy khai sinh, đáng ra em lớn hơn chị hai tháng tuổi mới phải."
Tôi đ au đến toát mồ hôi lạnh, tựa vào vai nó, thật sự không còn sức để đôi co.
Thấy tôi mệt mỏi, nó bắt đầu buôn chuyện với bác tài xế taxi.
Đến b/ệnh viện, nó cõng tôi đi khắp nơi làm thủ tục, đóng tiền, rồi đến khu nội trú tìm bác sĩ trực.
Hỏi đến quầy y tá, một cô y tá xinh xắn và đáng yêu như búp bê chỉ tay vào văn phòng bên cạnh: "Bác sĩ trực ở trong văn phòng đó ạ, nhưng không biết có nghỉ ngơi không. À, tên chị hay thật đó, Tần Lạc Dương, chị sinh ra ở Lạc Dương sao?"
Chu Y Xuyên thấy gái đẹp là quên ngay người chị đang ôm bụng sốt cao bên cạnh.
Nó đang định trêu chọc cô y tá xinh đẹp vài câu thì tôi nghe thấy một giọng nói vừa lạ vừa quen: "Tần Lạc Dương?"
Ngẩng đầu nhìn lên, tôi không khỏi sững sờ.
Viên Khởi, bạn trai cũ của tôi, cũng là người bạn trai duy nhất tôi từng hẹn hò.
Tôi không khỏi cảm thán, thế giới này đúng là nhỏ đến đ/áng s/ợ, rời xa quê hương đến nơi đất khách mà vẫn có thể gặp lại bạn trai cũ sau mười năm chia tay.
Ôi mọi người ơi, khi bạn đang đầu bù tóc rối, mặc chiếc váy ngủ hình vịt con màu vàng, vì không mặc nội y mà khoác vội chiếc áo hoodie của con trai, lại còn được thằng em trai cũng mặc đồ ngủ vịt con vàng, tóc tai bù xù cõng đến b/ệnh viện, mà lại gặp phải bạn trai cũ thời cấp ba thì phải làm sao?
Online đợi câu trả lời, gấp lắm rồiii.
Tôi thật sự chỉ muốn có một ngôi sao băng đ âm s ầm vào Trái Đất, cho tôi t an thành tr o b ụi ngay lúc đó mà thôi.
Cái dạ dày đang đ/au quặn thắt cũng tự nhiên ngoan ngoãn lại ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy.
Thằng ngốc Chu Y Xuyên bỗng nhiên nhớ ra mình đến đây làm gì: "Bác sĩ, mau khám cho chị ấy đi, chị ấy sốt rồi, còn bảo đ/au dạ dày nữa."
Tôi gi/ật gi/ật áo Chu Y Xuyên, ra hiệu cho nó tìm cớ đưa tôi rời khỏi b/ệnh viện.
Thằng ngốc lại tưởng tôi đ/au hơn, vội vàng đưa tôi vào phòng trực của Viên Khởi.
Viên Khởi lạnh lùng liếc nhìn Chu Y Xuyên, bảo nó đặt tôi xuống giường b/ệnh trong văn phòng, ra hiệu cho tôi nằm xuống.
Thôi kệ, ch ết thì ch ết thôi, bạn trai cũ đã chia tay rồi thì còn không bằng một chú chó.
Tay anh ấy hơi lạnh, cách lớp váy ngủ mỏng manh, làn da tôi cảm nhận được cái lạnh thì không khỏi rùng mình.
Anh ấy khựng lại, đi đến chỉnh điều hòa một chút, rồi lại quay lại ấn vào bụng tôi.
Làm xong kiểm tra, Viên Khởi nói là v iêm dạ dày cấp tính, kê th/uốc rồi bảo Chu Y Xuyên cầm đơn đi nộp tiền lấy th/uốc.
Tôi cầm cốc nước nóng Viên Khởi rót cho, ngồi trong văn phòng anh ấy đợi, bỗng chốc văn phòng tĩnh lặng, bầu không khí có chút gượng gạo.
Để xoa dịu sự ngượng ngùng này, tôi hỏi Viên Khởi: "Những năm qua, anh sống có tốt không?"
Anh ấy hừ lạnh một tiếng: "Em còn quan tâm tôi sống có tốt không?"
Chậc, nói thế này thì tôi biết phải đáp lại sao đây chứ.
Bầu không khí càng thêm khó xử, tôi hơi hối h/ận sao ra ngoài mà không mang theo điện thoại, chơi cái game Candy Crush giải tỏa không khí cũng được mà.
Nhờ có thằng em cao 1m89 của tôi mà mọi việc đã được giải quyết nhanh chóng, bầu không khí ngượng ngùng cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Tôi còn chưa kịp b óp n át chiếc cốc giấy dùng một lần thì nó đã quay lại.
Viên Khởi dặn dò Chu Y Xuyên cách uống th/uốc, rồi nói với tôi: "Hôm kia tôi trực, em nhớ đến tái khám."