Ngày lành tháng tốt, thích hợp lên đường, thích hợp cưới hỏi.
Sau đó anh bỏ qua sự phản kháng của tôi, kéo tôi trở lại bàn tiệc.
Thậm chí tôi còn cảm thấy đó không phải là bữa ăn, mà là bữa tiệc b/án thân của tôi.
Ánh mắt bà Triệu dành cho tôi không chỉ là vui mừng, mà còn giống như sự nhẹ nhõm khi vứt bỏ được một cái bánh xe dự phòng siêu to khổng lồ.
Trước khi ra về, mẹ còn không quên kéo Triệu Sơ Niên lại, ân cần dặn dò: “Đứa con gái này của mẹ hơi ngang bướng, Sơ Niên à, con phải nhường nhịn nó chút nhé.”
Suýt nữa thì tôi đ/ập đầu vào bậc thang của nhà hàng.
Triệu Sơ Niên nắm tay tôi, tỏ lòng chân thành với bà Triệu: “Thu Thu không ngang bướng, dù có ngang bướng thì con cũng thích.”
Tôi: “...”
Không thể tiếp tục sống bình thường được nữa. Người lớn hai bên đã nhất trí về nghi thức b/án thân của tôi, họ hài lòng, ai về nhà nấy.
Triệu Sơ Niên nắm tay tôi, cùng đi dạo về.
Tôi theo sau anh nửa bước, thỉnh thoảng giẫm lên bóng anh.
“Anh có việc gì giấu em phải không?”
“Ừ.”
“Nhà anh có việc gì giấu em phải không?”
“Ừ.”
“Nhà em cũng biết việc đó phải không?”
“Ừ.”
“Có phải tất cả mọi người đều biết, chỉ mình em không biết không?”
“...Ừ.”
Tiếng “ừ” cuối cùng của Triệu Sơ Niên do dự thấy rõ.
Nghĩ một lúc, anh lại bổ sung thêm: “Em cũng không phải hoàn toàn không biết.”
Hả? Tôi ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác.
“Em không hiểu nổi, tại sao anh lại thích em.”
Triệu Sơ Niên cũng rất bối rối.
“Anh cũng không hiểu nổi, tại sao em vẫn chưa đoán ra.”
Tôi dứt khoát không đi nữa. Đứng im tại chỗ, anh không nói rõ thì tôi nhất quyết không về nhà.
Triệu Sơ Niên rất bất lực.
“Chính em còn để đồ trên bàn mãi, anh tưởng em đã nhớ ra từ lâu rồi.”
Tôi: “???”
Đồ trên bàn tôi nhiều lắm, máy tính, bút cảm ứng, chuột, máy tính bảng, đồ ăn vặt, đèn bàn, giá sách nhỏ. Tôi không n/ợ bản thảo, không tăng ca, không có thói quen x/ấu, tôi còn có thể quên cái gì chứ?
Triệu Sơ Niên thở dài, vuốt tóc tôi.
“Chiếc cúp trên bàn em, chính anh đi đặt người làm.”
Tôi: “???”
Tôi: “!!!”