Nhất Trì Kinh Mặc

Chương 5.2

20/12/2024 10:52

Người phụ nữ này tên là Từ Lệ, là bạn cùng thuê nhà với anh cả khi anh ấy đi làm bên ngoài.

Hai người chăm sóc lẫn nhau và dần nảy sinh tình cảm.

Từ Lệ liếc mắt đ/á/nh giá cô bạn thân từ đầu đến chân.

"Anh Phương, đây là vợ của anh à? Đúng là mỹ nhân mà."

"Không giống như em, không ai quan tâm hay yêu thương em, em mới hai mươi tuổi mà trông đã già rồi.”

Nghe cô ta nói thế thì anh cả càng thêm thương cảm hơn.

"Tiểu Lệ, em đừng nói như thế! Em cứ ở lại đây đi, nếu em có thể mang th/ai đứa con của anh, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em!"

Bạn thân của tôi nghe vậy lập tức cuống lên.

"Ông xã, thế Bảo Bảo thì sao? Anh không cần Bảo Bảo nữa sao?”

Anh cả lại ôm bạn thân an ủi.

“Sao lại thế được, Bảo Bảo, anh yêu em nhất mà!”

Hai mắt Từ Lệ đỏ hoe, cô ta trực tiếp quỳ xuống dưới chân bạn thân.

"Chị yên tâm, em sẽ không cư/ớp anh Phương đi đâu, đợi sinh con xong em sẽ rời đi!"

Lúc này mọi người mới chú ý tới cái bụng hơi nhô lên của Từ Lệ.

Anh cả không thể tin nổi.

“Em nói em có th/ai với anh sao?”

Từ Lệ nắm lấy tay anh cả đặt lên bụng cô ta.

Anh cả nhìn Từ Lệ rồi nhìn cô bạn thân.

Cô bạn thân trừng mắt nhìn bụng của Từ Lệ, tức gi/ận đến nghiến răng.

"Diêm Khả Hân, không phải em nói anh không thể có con sao?"

Cô bạn thân và chồng tôi lập tức tái mặt.

"Đúng vậy... anh à, anh đừng nghe cô ta nói bậy, em thấy đứa trẻ đó chắc chắn không phải con của anh. Có khi nào là con của gã đàn ông nào đó rồi cô ta muốn anh chịu trách nhiệm cũng không chừng."

Chồng tôi cố gắng giải thích vì sợ anh cả biết được thân phận thật sự của Tráng Tráng.

Nhưng tôi lại cố ý hỏi.

"Ý anh là gì? Anh cả, nếu anh không thể có con, vậy Tráng Tráng từ đâu mà ra?"

Mẹ chồng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ.

"Tráng Tráng là con của Đỗ Nguyên và Thịnh Nguyễn Nguyệt mà!"

Quả nhiên, anh cả không nhận ra ánh mắt ra hiệu của chồng tôi nên buột miệng nói.

Tôi giả vờ ngạc nhiên, mẹ chồng tôi càng nhíu mày hơn.

"Cái gì? Con nói Tráng Tráng là con của Nguyễn Nguyệt?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0