22

Cuối cùng vẫn sợ có người ch*t ở đó, tôi để Tiểu Lý và mấy người khác lo hậu sự, còn mình thì đưa Thẩm Húc đến bệ/nh viện.

Trên xe, tôi hỏi: “Em quen mấy người đó sao?”

Thẩm Húc lắc đầu: “Không quen.”

Khốn kiếp, tuy tôi hơi nghi ngờ Mạnh Nhất Chu, nhưng hắn dù sao cũng là nam chính, chưa từng làm chuyện phạm pháp.

Xem ra chưa chắc là hắn.

Vừa định ch/ửi vài câu, điện thoại reo.

Là Tiểu Lý. “Lăng tổng, trên xe có một tập tài liệu cần đóng dấu, hôm nay phải mang đến cục công thương ở ngoại ô, rồi đem tới công trường, ngài xem…”

Liếc tập hồ sơ ở ghế sau, lại nhìn đồng hồ: “Được rồi, tôi biết, tôi đi.”

“Phiền ngài rồi.”

Thẩm Húc đã dán băng cá nhân lên tay, tôi bẻ lái đi ngoại ô.

Xong việc đóng dấu rồi tới công trường.

Vì ngày mai mới chính thức khởi công, giờ mới dựng nền móng và vài lán trại.

Liên hệ với người phụ trách, nói sẽ chậm một chút.

Tôi cùng Thẩm Húc đi dạo quanh.

Ở đây gạch đ/á, cát sỏi chất đầy, đi một lúc, tôi chợt nhớ tới lần đầu gặp Thẩm Húc.

23

Khi đó cũng ở công trường, tôi vừa mới nhậm chức, đến khảo sát.

Giữa đám người, thấy một bóng dáng g/ầy gò, nhưng sức lực khiêng gạch lại không nhỏ.

Hỏi ra mới biết, vừa đủ tuổi trưởng thành, không tìm được việc nên tới đây.

Nhìn kỹ lại, là một đứa trẻ xinh đẹp.

Đang định đi thì nghe người ta gọi cậu là Thẩm Húc.

Trong đầu tôi lập tức lóe lên ký ức về bộ truyện kiếp trước.

Ban đầu vốn không định mang cậu về, cũng chẳng muốn dính dáng tới nhân vật chính, chỉ bảo Tiểu Lý để ý một chút.

Kết quả chưa được mấy ngày, đã nghe Tiểu Lý nói cậu bị chủ n/ợ đ/á/nh nhập viện.

Nhưng ở viện chưa được nửa ngày đã quay lại tiếp tục khiêng gạch.

Cuối cùng tôi không nỡ, đưa cậu về nhà.

Thay cậu trả n/ợ, chăm suốt nửa năm mới hồi phục lại dáng vẻ bình thường.

Lại mất thêm một khoảng dài, mới thành nên một cậu bé ngoan ngoãn, dính người như bây giờ.

Giờ nghĩ lại, nếu năm đó tôi không c/ứu, chắc chắn sẽ hối h/ận.

Đường gập ghềnh, Thẩm Húc nắm tay tôi: “Anh, nguy hiểm đó, để em dắt anh!”

Cổ tay bị nắm ch/ặt nóng lên, tôi vẫn không rút lại.

Mẹ tôi nói đúng, tuổi tác chẳng phải vấn đề.

Chỉ cần tôi, con trâu già này, chịu ăn cỏ non thì chắc chắn được thôi!

24

Người phụ trách vừa ra, tôi giao tài liệu rồi quay người định đi.

Đột nhiên, Thẩm Húc kéo mạnh tôi sang một bên, ngay sau đó một bóng người lao tới, “phập” một tiếng, là d/ao đ/âm vào thịt.

Thẩm Húc giữ ch/ặt chuôi d/ao, phản ứng cực nhanh, tay phải tung cú đ/ấm mạnh, đ/á/nh gục đối phương.

M/áu theo lưỡi d/ao nhỏ xuống.

Tôi đỡ Thẩm Húc lên xe, đạp ga lao thẳng tới bệ/nh viện.

Thẩm Húc ôm vết thương, vẫn còn sức rên rỉ trêu chọc: “Anh~ em đ/au quá~ có ch*t không?”

Tôi nghiến răng: “C/âm miệng!”

“Anh, em sợ lần này không nói thì sau này chẳng còn cơ hội nữa, thật ra em… rất thích anh. Từ lúc anh mỗi tối đều để đèn chờ em về ăn cơm, đưa em đi thi đại học, còn tự mình lo đến đ/au bụng.”

Thẩm Húc vừa nói vừa cười khẽ: “Anh, nếu… nếu em ch*t, anh có thể nói một câu thích em trước khi em ch*t không?”

Tôi lập tức ch/ửi: “Anh anh anh, em là con gà hả mà kêu anh mãi? Từ đây đến bệ/nh viện chỉ mười phút, vết thương ở bụng em cũng không phải động mạch chủ, sẽ không mất m/áu mà ch*t đâu, ngậm cái mồm quạ của em lại đi!”

Thẩm Húc lập tức ấm ức rên hai tiếng: “Đau.”

“Đau thì bớt nói đi, sắp tới bệ/nh viện rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tư Uyển

Chương 9
Tôi từ nhỏ đã được đính ước với nhà họ Bùi. Theo hôn ước, tôi kết hôn với Bùi Tịch, rồi cùng hắn sinh ra Bùi Tri Ngư. Năm đứa trẻ lên bốn tuổi, Bùi Tịch quen một cô gái. Cô ta biết chơi đua xe, thích nhảy bungee, hoàn toàn khác biệt với những tiểu thư khác trong giới quyền quý. Con người vốn chỉ biết tuân thủ quy củ là Bùi Tịch, bắt đầu liên tục cùng cô ta mạo hiểm. Vào ngày sinh nhật tôi, hai cha con mãi chẳng thấy về nhà. Đến tận nửa đêm, Bùi Tri Ngư mới gửi cho tôi một tin nhắn thoại: "Con với ba đang ở trên trực thăng đó! Dì Ye bảo sẽ dẫn hai cha con đi nhảy dù!" Giọng đứa bé đầy phấn khích, xen lẫn trong hậu cảnh là tiếng cười khẽ đầy vui vẻ của Bùi Tịch. Tôi nghe đi nghe lại đoạn tin nhắn này, lặng im hồi lâu. Hôm sau, tôi tìm đến mẹ chồng. Tôi nói với bà, tôi muốn ly hôn.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0