Tốc độ của Ôn Nam Tĩnh nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. Một tuần sau, anh ấy báo tôi đã có thể về nhà. Tin tức đến đột ngột khiến tôi có chút bối rối. Nhìn bức ảnh cưới trên đầu giường, trong lòng tôi bất giác nảy sinh một nỗi luyến lưu. Nhưng vừa nghĩ đến cha mẹ và bạn bè, tôi liền hạ quyết tâm, nhắn lại cho Ôn Nam Tĩnh: "Tôi dọn dẹp một chút, sẽ gặp anh ở phòng thí nghiệm."
Thực ra tôi chẳng có gì để dọn. Nhưng tôi cần để lại cho Thẩm Vọng một lá thư, giải thích rõ ràng mọi chuyện. Tôi mất nửa tiếng để viết thư. Trong khoảng thời gian đó, Ôn Nam Tĩnh không nhắn lại, tôi cũng chẳng mấy bận tâm. Viết xong thư, tôi mặc lại bộ đồ ngày mình xuyên không đến, nhẹ nhõm bước ra cửa.
Nhưng trên đường đi, tôi lại nhận được một cuộc gọi. Là phó quan của Thẩm Vọng.
"Phu nhân? Phu nhân, ngài nghe máy được rồi! Ngài đang ở đâu?!"
Tôi ngơ ngác đáp: "Tôi? Ở trung tâm thương mại, có chuyện gì vậy?"
"Ngài không sao chứ?"
"Tôi có thể có chuyện gì được chứ?"
"Tiêu rồi! Nếu ngài không sao, vậy Thống soái nguy to rồi!"
"Sao thế?"
"Vừa rồi Thống soái nhận được một đoạn video, tưởng ngài bị b/ắt c/óc nên đã đến điểm hẹn. Nếu ngài không gặp chuyện gì, thì là có kẻ cố tình tính kế Thống soái!"
"Ch*t ti/ệt, sao anh ấy không gọi cho tôi x/á/c nhận trước chứ!"
"Ngài không biết đâu, vừa rồi liên lạc ở nhà bị chặn, điện thoại không gọi được, tin nhắn cũng không gửi đi! Không có thời gian về nhà x/á/c nhận, Thống soái chỉ có thể đi c/ứu ngài trước! Tôi đã gọi cho ngài vô số cuộc, đến cuộc này mới thông."
Tôi nhìn điện thoại. Quả nhiên, tin nhắn của Ôn Nam Tĩnh mới bắt đầu dồn dập gửi đến.
【Còn nhớ địa chỉ phòng thí nghiệm không? Đến đó đi, tôi xuống đón em.】
【Sao không nói gì nữa?】
【Điện thoại không gọi được, chuyện gì thế?】
【Em không gặp nguy hiểm chứ? Để tôi hỏi Thẩm Vọng xem.】
Phó quan vội vàng cúp máy, anh ta phải điều động đội ngũ đi c/ứu Thẩm Vọng. Tôi chưa từng nghĩ tới, hóa ra sự lựa chọn thực sự lại nằm ở đây. Bước về phía trước là con đường về nhà. Nhưng phía sau, là một Thẩm Vọng đang lâm vào nguy hiểm khó lường. Giống như lúc chấp nhận mối tương thích này, tôi chỉ mất đúng một giây để đưa ra quyết định: "Gửi địa chỉ của Thẩm Vọng cho tôi."
Khi tôi lao đến nhà máy bỏ hoang đó, trong đầu lại hiện lên hình ảnh chú chó nhỏ tôi từng nuôi hồi bé. Con người luôn thiên vị con chó đầu tiên mình nuôi. Dù tôi biết có những giống chó khác đẹp hơn, đáng yêu hơn, nhưng tôi vẫn không thể quên được nó, vì nó đã cho tôi sự đồng hành và ấm áp đầu đời. Thẩm Vọng cũng vậy. Anh là người đầu tiên nhìn tôi bằng đôi mắt ướt át đầy chân thành. Làm sao tôi nỡ để đôi mắt ấy vì tôi mà nhuốm bụi trần?
Nhà máy này đã hoang phế từ lâu. Tôi không biết Thẩm Vọng đang ở đâu. Tôi huy động tất cả các giác quan, thầm cầu nguyện trong lòng. Độ tương thích 80% kia, xin hãy chỉ đường cho tôi. Trong khoảnh khắc, mọi tế bào như bừng tỉnh, tôi như có được khứu giác của thú nhân, nhanh chóng bắt lấy từng sợi mùi vị trong không khí. Tìm thấy rồi!
Tốc độ chạy của tôi nhanh hơn, thân thủ trở nên linh hoạt. Tôi né tránh sự tuần tra của quân phản lo/ạn, chính x/á/c tìm thấy Thẩm Vọng đang bị thương trong kho hàng. Anh một mình chống chọi với quân phản lo/ạn, tuy có chút vết thương nhưng may mắn vẫn toàn mạng rút lui.
"Nhược Nhược? Em không sao chứ? Tốt quá rồi..." Thẩm Vọng lập tức ôm ch/ặt lấy tôi, thở phào nhẹ nhõm. "Nếu em không sao thì nên ở yên trong nhà, không nên tới đây."
"Tôi không đến, chẳng lẽ anh định tiếp tục liều mạng tìm ki/ếm tung tích của tôi sao?"
Thẩm Vọng mím môi, không phủ nhận. "Xem ra, tôi đến đúng lúc rồi."
Tin nhắn của phó quan không thể truyền đến đây. Quân phản lo/ạn đã có cách can thiệp vào tín hiệu ở nhà, tất nhiên cũng có cách can thiệp ở nơi này. Bên ngoài đang truy lùng anh. Chúng kiểm tra từng căn phòng một, sắp sửa tìm tới nơi này rồi.
Ngay lúc đó, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng n/ổ. Những con robot kiểu cũ xếp hàng từ trong bóng tối tràn ra, rồi lần lượt tự phát n/ổ. Tình huống bất ngờ khiến quân phản lo/ạn rối lo/ạn đội hình, cuộc truy lùng buộc phải tạm dừng. Tôi nhìn thấy bóng dáng đang điều khiển robot trong bóng tối. Là Ôn Nam Tĩnh.
Thẩm Vọng nói: "Viện quân đến rồi."
"Ôn Nam Tĩnh là viện quân của anh?"
"Đây là nhà máy mẹ tôi từng làm việc lúc sinh thời, chuyên sản xuất robot. Ôn Nam Tĩnh lớn lên ở đây, anh ta hiểu rõ cách điều khiển những con robot này hơn bất cứ ai. Anh ta phụ trách n/ổ tung để đ/á/nh lạc hướng quân phản lo/ạn."
"Hai người lên kế hoạch từ bao giờ?"
"Không có kế hoạch nào cả." Thẩm Vọng lắc đầu. "Tôi chỉ báo với anh ta là cả tôi và em đều bị kẹt ở đây, sau đó tín hiệu bị c/ắt đ/ứt. Ôn Nam Tĩnh rất thông minh, anh ta biết mình cần phải làm gì."
Trong lúc nói chuyện, Ôn Nam Tĩnh đã chạy đến dưới cửa sổ, bung ra một chiếc giường mây di động. "Đi đi."
Thẩm Vọng đột ngột buông tôi ra. "Tìm Ôn Nam Tĩnh đi, để anh ta đưa em về nhà, ngay lập tức, ngay bây giờ."
Tôi sững sờ: "Sao anh biết...?"
"Nếu ngay cả việc này tôi cũng không đoán ra, thì tôi còn làm Thống soái ba quân làm gì?" Thẩm Vọng lộ ra vẻ tự tin vốn có của anh. Tôi vội vàng kéo anh lại: "Vậy anh đi cùng em đi!"
"Tôi vẫn còn trách nhiệm, đất nước này, những người dân nơi đây, vẫn cần tôi." Thẩm Vọng vươn tay khẽ vuốt ve má tôi, nhìn đầy lưu luyến như muốn khắc ghi dáng vẻ của tôi vào tâm trí. "Hôm nay em có thể đến tìm tôi, tôi rất vui. Nhưng mà, ngoan nào, sự an toàn của em quan trọng hơn tất thảy."
Thẩm Vọng vươn tay, đẩy tôi về phía đó. Lửa ch/áy rực trời. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Thẩm Vọng.