Tôi trở về nhà.
Từ phòng ngủ của bố mẹ tôi vang lên những tiếng thét chói tai.
"Á!"
Đó là tiếng mẹ tôi!
Giọng bà đ/au đớn, x/é lòng.
Nhưng thường ngày, dù bố có âu yếm thế nào, mẹ cũng không hề phản ứng dữ dội đến vậy.
Chẳng lẽ, do trưởng làng dẫn đạo sĩ họ Lý lên núi làm phép?
Trong phòng, mẹ tôi gào thét: "Nhanh lên! Đưa mộc nhĩ hồng cho tao!"
Tôi do dự.
Mộc nhĩ hồng là thứ do uế khí ngưng tụ mà thành.
Cho bà ăn thứ này chẳng khác nào hại bà.
Nhưng tiếng thét của mẹ càng lúc càng chói tai.
Như thể nếu không ăn được mộc nhĩ hồng, bà sẽ ch*t ngay lập tức vậy!
Sau phút giây chần chừ, tôi cầm giỏ mộc nhĩ hồng bước vào phòng.
Không gian phòng ngủ tối tăm, ẩm thấp, bốc lên mùi hương d/âm đãng kỳ lạ.
"Đưa đây!"
Mẹ tôi bật dậy khỏi giường, chộp lấy mộc nhĩ và nhét đầy vào miệng.
Những âm thanh rạo rạo, răng rắc vang lên theo nhịp nhai.
Tôi nghe mà nổi da gà.
Mộc nhĩ vốn mềm mại, sao khi vào miệng lại phát ra tiếng giòn tan?
Tôi không kịp suy nghĩ nhiều.
Đầu óc tôi chỉ vang vọng lời trưởng làng: "Mẹ mày rất có thể đã bị oan h/ồn nhập x/á/c, những gì mày thấy bây giờ chỉ là hình hài cuối cùng của bố mẹ."
Giờ phút này, tôi mới chợt nhận ra.
Đã rất lâu rồi tôi không thấy bố bước ra khỏi phòng ngủ.
Ông cứ nằm bất động trên giường.
Hơn nữa, từ hôm qua đến giờ, ông luôn nằm ngửa, bất động trong một tư thế!
Chẳng lẽ ông không mỏi sao?
"Bố ơi."
Tôi bước qua mẹ, cẩn thận đẩy nhẹ người bố.
Vẫn không một lời đáp lại.
Thân thể ông lạnh ngắt, cứng đơ như khúc gỗ.
Toàn thân tôi run bần bật.
Lúc này, mẹ tôi ngừng nhai.
Bà thở dài n/ão nuột.
Tôi cảm thấy gáy mình dựng đứng: "Sao... sao thế ạ?"
"Hừ..."
Mẹ tôi lại thở dài.
Làn da bà chảy xệ như sáp nến, từ từ tuột xuống.
Rồi bà dùng tay nâng những thớ thịt đang lủng lẳng trên má, than thở: "Đường hầm xe lửa kia, về sau sẽ không còn mộc nhĩ hồng nữa."
Tôi không nhịn được hỏi: "Tại sao ạ?"
"Con không biết sao? Trưởng làng đã dẫn đạo sĩ đến đó làm lễ trấn yểm."
Mẹ tôi liếc tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.
Rồi bà siết ch/ặt cổ tay tôi.
Khóe miệng chảy xệ của bà từ từ kéo lên thành nụ cười gượng gạo:
"Trong cái đường hầm xe lửa bỏ hoang ấy, chỉ khi có người ch*t, mộc nhĩ hồng mới mọc lên."
"Chiêu Đệ, con có muốn vì mẹ mà bị hiếp gi*t, ch*t thảm trong đường hầm không?"
Mắt tôi trợn tròn, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng.
Không! Tôi không muốn!
Người này không phải mẹ tôi!
Mẹ tôi vốn là người nóng nảy.
Bà chưa bao giờ gọi tôi là Chiêu Đệ!