Mát-xa. Tại sao lại phải li/ếm môi nhau, còn phải thè lưỡi nữa chứ.
Tôi hung hăng lau đi bờ môi sưng tấy còn vương lại vệt nước bọt óng ánh, hung dữ chất vấn Lục Thịnh Trạch.
Lục Thịnh Trạch ngạc nhiên nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ lạ lùng: "Em thực sự không hiểu sao?"
Tôi vô cùng bối rối, sợ Lục Thịnh Trạch nhìn ra việc tôi chưa từng được mát-xa bao giờ, nên cố làm ra vẻ ta đây, lớn tiếng nói: "Tôi biết chứ, đây gọi là mát-xa miệng, nhưng kỹ thuật của anh kém quá, giờ miệng tôi đ/au lắm."
Tôi tình cờ thấy trên tivi nói rằng mát-xa có mát-xa chân, mát-xa tay, ấn vào bộ phận nào thì gọi là mát-xa bộ phận đó.
Lục Thịnh Trạch nhìn tôi đầy kỳ quặc hồi lâu, đột nhiên lấy tay che miệng cười đến run cả vai, vẻ mặt lạnh lùng tan biến thay vào đó là ý cười.
Hắn nghiêm túc xin lỗi: "Xin lỗi em, là do kỹ thuật của tôi không tốt."
Vị thiếu gia thật khom lưng xin lỗi, vóc dáng cao lớn bỗng chốc thấp hơn tôi một cái đầu.
Tôi ưỡn ngựk, đắc ý cong môi.
Thực ra là tôi lừa Lục Thịnh Trạch đấy. Mát-xa miệng cũng không đ/au đến thế. Nhưng tại tôi bẩm sinh đã á/c đ/ộc, lại còn giỏi hù dọa người khác.
"Có thể tiếp tục mát-xa không?" Lục Thịnh Trạch lịch sự hỏi.
Tôi nhíu mày nhìn đồng hồ, sắp sáu giờ chiều rồi, ba mẹ sắp về nhà.
Tôi liếc nhanh căn nhà của Lục Thịnh Trạch. Hôm nay chắc chắn không lục lọi hết được, nên lập tức từ chối.
Tôi đại phát từ bi định cho Lục Thịnh Trạch nghỉ ngơi một chút.
Lục Thịnh Trạch lộ vẻ mặt tiếc nuối.
Tôi tặc lưỡi. Cảm thấy buồn thay cho ba mẹ. Đứa con trai thật sự của họ trông có vẻ không thông minh cho lắm.
Dù đã tôi vội vã chạy về nhà, nhưng ba mẹ vẫn về trước.
Mẹ cau mày, giọng điệu lạnh lùng chán gh/ét: "Chạy đi đâu chơi đấy? Đàn piano không tập, múa không tập, tranh minh họa cũng không vẽ."
"Mày vừa ng/u vừa dốt, lại còn học thói lười biếng, còn như vậy nữa thì tao vứt mày ra khỏi nhà, nếu không có bọn tao, mày cứ lưu lạc đầu đường xó chợ mà chờ ch*t đói ch*t rét đi."
Sắc mặt tôi tái nhợt.
Từ nhỏ tôi đã không được thông minh lắm, học cái gì cũng chậm, ba mẹ luôn chán gh/ét tôi.
Khi còn bé, tôi từng bị mẹ đang gi/ận dữ đuổi ra khỏi nhà, ném vào thùng rác, gần ch*t đói thì ba mẹ mới xuất hiện.
Kể từ đó, việc bị đuổi khỏi nhà trở thành nỗi ám ảnh tâm lý lớn nhất của tôi.
Tôi không dám nói mình đã tìm thấy đứa con ruột của bà.
Nếu tìm thấy thiếu gia thật, chắc chắn tôi sẽ bị họ vứt bỏ.
Tôi thực sự vừa nhát gan vừa hèn nhát.
Tôi không muốn lưu lạc đầu đường xó chợ rồi ch*t đi.
Mẹ nổi trận lôi đình, dùng roj mây quất vào tay tôi, lòng bàn tay sưng vù lên.
Buổi tối, tôi theo lệ thường bị ph/ạt không được ăn cơm, bị mẹ nh/ốt trong căn phòng tối, ngẩn ngơ đối diện với bức tường để kiểm điểm.
Đột nhiên, điện thoại báo tin nhắn, là của thiếu gia thật: [Đến tìm tôi đi.]