Hoa Sen Đầu Người

Chương 14

05/11/2025 12:07

Ngoại truyện 1: Tiêu Tuyết

Năm 12 tuổi, cha mẹ tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn, chị em tôi thành mồ côi.

Họ hàng hai bên rất ít.

Cũng chẳng ai lại muốn cùng lúc nuôi hai đứa “lỗ vốn” như thế cả.

Cuối cùng, một người cậu họ xa tên Lý Thâm nhận nuôi chúng tôi.

Nhà cậu có b/ệnh di truyền, Lý Trình b/ệnh nặng nhất.

Tôi hầu như không thấy cậu ta rời giường.

Cậu Thâm đối xử rất tốt với chúng tôi, đặc biệt với chị gái tôi, chiều chuộng mọi thứ.

Ban đầu dì gh/ét chúng tôi, nhưng sau khi cậu nói gì đó, dì bỗng trở nên vô cùng hiền lành.

Tôi thường thấy dì ấy nhìn chằm chằm vào mặt chị gái mà thốt lên: "Tiểu Thu nhà mình xinh đẹp quá."

Lúc ấy, tôi thậm chí còn gh/en tị với chị.

Cho đến sáu năm sau, khi Lý Thâm lâm b/ệnh nặng, ông ta đem toàn bộ tiền tiết kiệm cùng khoản v/ay khổng lồ m/ua một biệt thự ở kinh thành đứng tên chị gái tôi.

Tôi tưởng ông ta đi/ên rồi.

Chị gái cũng h/oảng s/ợ, xin nghỉ học tức tốc đến b/ệnh viện thăm ông, cố thuyết phục ông chữa trị. Nhưng từ lần ra đi ấy, chị không bao giờ trở lại.

Cảnh sát điều tra suốt thời gian dài, sống không thấy người, ch*t không thấy x/ác, chị gái tôi biến mất không dấu vết.

Chưa đầy một tháng sau, Lý Thâm b/ệnh nặng và Lý Trình nằm liệt giường đều bỗng nhiên khỏi b/ệnh cách kỳ lạ.

Dì tôi thì bỏ trốn ra nước ngoài.

Tôi chưa từng bỏ cuộc tìm ki/ếm chị gái.

Lý do tôi đến Đông Nam Á là vì bức ảnh một cư dân mạng chụp được: "Gặp được chị gái đẹp tuyệt trần ở Thái, tưởng là minh tinh luôn!"

Nhìn thấy tấm hình, toàn thân tôi run lên. Tôi khẳng định đó chính là chị gái.

Không chút do dự, tôi m/ua vé máy bay sang Đông Nam Á, lùng sục suốt ba tháng trời và cuối cùng cũng tìm thấy chị.

"Chị gái!" Tôi gào thét. Chị quay lại nhìn tôi sửng sốt, rồi nhanh chóng bỏ đi.

Tôi đuổi theo gót, đến tận một con hẻm nhỏ.

"Tiêu Tuyết đã tìm thấy em rồi, giờ phải làm sao?"

"Lớp da này của con sắp không dùng được nữa, bên mẹ tiến độ chậm quá, tạm dùng cô ta thay thế vài năm vậy."

Chị ấy đang gọi điện cho ai?

Chưa kịp hỏi thêm, một đôi tay từ phía sau chợt siết lấy cổ tôi.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình trong căn phòng tối om.

Chị gái - không, là dì tôi - ép tôi uống mấy viên th/uốc kỳ dị rồi nh/ốt trong căn phòng ngập nước suốt một năm trời.

Về sau, trên người tôi nổi lên những vệt ban kỳ lạ, dần dần lan ra khắp cơ thể.

Bà ta nhấn tôi vào bể cá, lớp da tự động bong ra, bị người khác lấy đi.

Tôi nghe thấy tiếng bà ta ch/ửi bới: "Con nhãi ranh này x/ấu xí đã đành, sao trên chân còn có vết s/ẹo to thế này? Ai mà nhìn được?"

"Mẹ đừng kén cá chọn canh nữa, dùng được là được rồi."

"Cái đầu này còn dùng được không?"

"L/ột mặt rồi thì không thể dâng cúng được, phí lắm."

"Ban ân cho nó quá ít, đến th!t cũng chẳng ăn được."

"Nghe nói vợ anh khá xinh đẹp."

"Mẹ ơi, Sanh Sanh là con nuôi chuyên để dâng cúng, không được đụng vào da nó."

"Mẹ là mẹ mày, mày không nghĩ cho mẹ à?"

"Đừng đụng đến nó."

Họ đang nói gì vậy? Sanh Sanh? Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, Lý Trình cũng giống cha mẹ hắn, muốn nuôi một "cống phẩm" mới.

Mà cống phẩm ấy chính là bạn thân của tôi - Cố Sanh.

Tôi giãy giụa hết sức, nhưng đến cả đàn cá đang gặm x/ác cũng không tránh được.

Trước khi ý thức mờ dần, dường như tôi thấy một thiếu nữ.

"Cô còn tâm nguyện chưa thành?"

"Sanh Sanh..." - Tôi muốn bọn chúng ch*t, để Sanh Sanh được sống.

Tôi muốn trên đời này không còn ai như tôi, như chị gái tôi, phải chịu nỗi đ/au l/ột da, trở thành cống phẩm cho kẻ khác.

"Yên tâm mà đi đi, tâm nguyện của cô, tôi sẽ giúp cô thực hiện."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chú Rể Thay Thế

Chương 14
Trước lễ cưới một tuần, đối tượng kết hôn đột nhiên liên lạc với tôi, nói hôn lễ hủy bỏ. “Lý do.” “Ban đầu người tôi muốn tìm là omega có mùi cam quýt từng cứu tôi, nhưng mùi tin tức tố của cậu lại là mùi cam, tôi nhận nhầm rồi. Bây giờ tôi đã tìm được người đó, tôi phải chịu trách nhiệm với cậu ấy.” Tôi nhắm mắt, cố ổn định lại cảm xúc, rồi đồng ý. Từ nhỏ tôi đã là “con nhà người ta” trong mắt mọi người, kiểu cuồng học cuồng làm trong truyền thuyết. Bây giờ thiệp mời cũng phát hết rồi, chỉ còn một tuần nữa là đến hôn lễ. Nếu hủy cưới, tôi không mất nổi mặt mũi này. Vì vậy tôi trực tiếp gọi điện cho trung tâm ghép đôi. “Giúp tôi tìm một Alpha có độ phù hợp tin tức tố thấp hơn sáu mươi phần trăm.” “Anh khóa trên, chuyện này… độ phù hợp như vậy, anh có ý gì?” Tôi khép tập tài liệu trong tay lại. “Như vậy thuận tiện ly hôn.”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
9
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập