Mặt Trần Thư đột nhiên nứt toác, từng mảng da th!t l/ột ra rơi xuống. Một con mắt lồi rơi thẳng xuống bàn ăn, lăn thẳng đến chỗ tôi.

"Xin lỗi cục cưng, hôm nay dầu x/ác không được tươi cho lắm."

Hắn ngoảnh sang quát đầy gh/ê t/ởm với bà giúp việc: "Sao các người tìm đồ tệ thế? Vô dụng! Cút ngay!"

"Á á——"

Tôi vớ lấy con mắt ném đi, nhân lúc Trần Thư cúi xuống nhặt, lao vội vào nhà vệ sinh gần nhất khóa cửa!

Nhìn lớp dịch nhầy dính đầy tay, tim tôi đ/ập thình thịch.

"Các đạo trưởng ơi! Làm sao giờ? C/ứu em!"

Tôi lấy điện thoại dự phòng bấm gọi cảnh sát, sau đó hốt hoảng nhắn đứa bạn thân ra đón ở cổng khu đô thị.

"Báo cảnh, gọi bạn, tìm chướng môn, thoát thân, lên xe, mời đạo sĩ trừ tà... Đại khái quy trình là vậy."

"Giờ phải tìm chướng môn, chướng môn, chướng môn..." Tôi lẩm bẩm như câu thần chú giữ dũng khí.

Chỗ Trần Thư thường đ/ốt hương ở đâu? Mau nghĩ ra đi!

Ánh mắt tôi chợt dán vào lư hương bên cửa sổ.

Đúng rồi! Chính là nhà vệ sinh này!

Hắn luôn đ/ốt trầm hương ở đây, bảo là để khử mùi đuổi côn trùng. Tôi chĩa camera điện thoại vào lư hương.

"Chuẩn rồi! Đây chính là Tụ Âm Hương. Giờ cô niệm theo tôi..."

"Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn."

"Thần chú trừ tà đấy!" Đạo sĩ Vương Phú Quý trong livestream hét vang.

Đúng lúc tôi phá chướng môn định mở cửa sổ trốn thoát.

"Cục cưng, Trần Minh bảo em qua nhà nó thật à?" Trần Minh chính là đứa bạn thân.

Không quan trọng! Cái giọng nói tử thần ấy... đang ở ngay sát sau lưng tôi.

[Quả Tử, tôi khuyên cô đừng quay đầu lại.]

[Tui đồng ý.]

[Ai đó nói đây là hiệu ứng đi mà~~ Trời ơi!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0