Cale cắn lên xươ/ng quai xanh của tôi, hôn lấy cổ tôi. Lần này gã rất nhẹ nhàng, chậm rãi chứ không th/ô b/ạo hung hăng như lần đầu. Mái tóc vàng của gã rối hệt như tóc tôi vậy, đôi mắt xanh chỉ chứa mỗi tôi trong đó. Rồi, như một thói quen, Cale vồ lấy tôi và trao nụ hôn nồng nhiệt.
Đồng hồ điểm mười giờ tối.
Tôi nằm tê liệt trên giường, hai chân bủn rủn, toàn thân nhức mỏi. Phờ phạc ngóc đầu nhìn ra bếp qua cánh cửa phòng mở toang, loáng thoáng nhìn thấy Cale ở trần mặc tạp dề nấu nướng. Thật ra ngoại trừ những lúc lên cơn đi/ên và gi.ết người t/àn b/ạo ra thì gã cũng không hẳn quá tệ, không phải dạng người ưa b/ạo l/ực và khát má.u, tuy vậy chỉ cần nghĩ đến thảm cảnh của Tầm Hà dưới tầng hầm tăm tối kia là tôi lại r/un r/ẩy.
Tâm lí Cale bất ổn, tôi biết điều đó.
Không chừng có một ngày nào gã lên cơn muốn bóp ch.ết tôi.
Nhưng hiện giờ, người duy nhất mà tôi có thể tin tưởng và dựa vào chỉ có gã thôi.