Nguyên tắc sống sót số 1 ở yêu giới: Tránh xa thiên địch.
Nguyên tắc sống sót số 2 ở yêu giới: Giấu đuôi cẩn thận.
Nguyên tắc sống sót số 3 ở yêu giới: Tuyệt đối, tuyệt đối không để yêu rắn biết bạn là thỏ tai cụp song tính.
Tôi thật xui xẻo. Phạm phải cả ba điều.
Ngay lúc này, tôi đang đứng trong văn phòng của Hoắc Nghiên - Tổng Giám đốc Điều hành Cục Quản Lý Yêu, kiêm Trưởng nhóm Đặc án, kiêm yêu rắn Mamba đen đ/áng s/ợ nhất toàn yêu giới.
Bắp chân tôi run lập cập như động cơ điện nhỏ.
"Nguyễn Kiều." Hoắc Nghiên ngồi trên ghế xoay, tay xoay chiếc bút máy.
Hắn không nhìn tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy toàn thân lạnh toát.
"Vâng! Thưa... thưa Hoắc tổng..."
"Giải thích bản báo cáo này đi."
Tôi cúi nhìn.
Bản phân tích khả thi về việc phổ biến toàn cục chất khử mùi hương cà rốt.
Đây là thứ tôi viết cho vui lúc đói bụng khi làm đêm hôm qua. Sao nó lại lọt vào báo cáo điều tra dân số yêu quý gửi Hoắc Nghiên chứ?!
Tôi cố cãi: "Thưa Hoắc tổng, đây thực ra là một loại... biện pháp an ủi tinh thần mới. Hương cà rốt giúp xoa dịu căng thẳng cho nhân viên..."
Hoắc Nghiên cuối cùng ngẩng mặt lên.
Hắn đẹp đến mức kinh người. Xươ/ng lông mày cao, hốc mắt sâu thẳm. Mọi đường nét đều khắc sâu vào tim tôi. Chỉ có điều ánh mắt hắn lúc nhìn người luôn âm trầm.
"Xoa dịu căng thẳng?" Hắn cười không ra cười.
"Vậy tại sao tôi lại có cảm giác... là chính cậu muốn ngửi?"
Tôi nuốt nước bọt.
Đúng là tôi muốn thật.
Tôi mang thể chất song tính. Nh.ạy cả.m và yếu ớt hơn thỏ thường. Chỗ ấy... thi thoảng cũng trống trải. Nếu xung quanh toàn mùi cà rốt, tôi sẽ đỡ khổ sở hơn.
Nhưng tôi không dám nói.
"Không... không có chuyện đó đâu ạ."
"Em chỉ nghĩ cho tập thể thôi!"
Ánh mắt Hoắc Nghiên đáp xuống đỉnh đầu tôi, mang theo sự soi xét.
Toàn thân lông tôi dựng đứng. Hắn phát hiện ra sự khác thường của tôi rồi sao? Khi ra khỏi nhà tôi đã xịt nửa lọ nước hoa hùng hoàng kia mà!
Nghe nói đến Bạch Tố Trinh ngửi phải cũng phải hiện nguyên hình.
Là một con rắn, Hoắc Nghiên lẽ ra phải gh/ê t/ởm tôi đến mức đuổi đi ngay mới đúng.
Rốt cuộc, Hoắc Nghiên cũng nhíu mày, đưa tay che mũi.
Có tác dụng rồi! Mau đuổi tôi đi!
"Nguyễn Kiều, trên người cậu có mùi gì thế?"
Trong lòng tôi vui sướng đi/ên cuồ/ng, mặt vẫn giả vờ ngây thơ: "Hả? Có lẽ do sữa tắm thấm vào người rồi."
Hoắc Nghiên cười lạnh: "Từ nay đừng dùng loại nước hoa này nữa, rất nguy hiểm."
Tôi rụt cổ lại.
Nguy hiểm? Tất nhiên rồi, đây là thứ chuyên khắc chế yêu rắn các người mà!
Hoắc Nghiên tiếp tục cảnh cáo: "Còn nữa, thu lại mấy ý đồ kia đi."
"Người theo đuổi tôi nhiều lắm, nhưng kẻ nào vượt giới hạn... đều không có kết cục tốt đẹp."
Tôi: "???"
Đe dọa tôi à?
"Cút đi, đừng làm phiền tôi làm việc."
"Vâng ạ."