6
Lục Ngư không nói gì.
Tôi run lẩy bẩy đứng dậy.
Chủ yếu là đầu gối hơi đ/au.
Bình luận vẫn cuồn cuộn lướt qua.
【Đến rồi đến rồi! Khoảnh khắc công chính bò trườn trong bóng tối! Giờ chắc anh ấy đang nghĩ nên ch/ặt chân trái hay chân phải trước! Hoặc là ch/ặt luôn cái chân ở giữa!】
【Theo tôi thì ch/ặt hết đi cho rồi! Ai bảo tên pháo hôi này chẳng biết lượng sức mình, lại còn dám cư/ớp đi lần đầu thiêng liêng vô cùng của công chính chúng ta!】
【Nhưng đây cũng là bước ngoặt của cốt truyện mà! Tô Hoài An lén mang th/ai sau lưng Lục Ngư, triệt để giẫm trúng điểm mấu chốt của anh ấy. Sau đó anh ấy đi tìm thụ chính - người vẫn luôn khám bệ/nh cho mình, rồi mới phát hiện thân phận thật của bản thân! Trở về nhà họ Tô, nhận người thân ngay tại chỗ! Vả mặt tên pháo hôi thích làm màu kia bốp bốp luôn!】
Ánh mắt tôi cứng ngắc chuyển sang gương mặt Lục Ngư.
Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn dừng trên bụng dưới của tôi.
Hắn cười lạnh một tiếng.
"Nó... là quà tặng khi nạp tiền điện thoại?"
Tôi đi/ên cuồ/ng gật đầu như gà mổ thóc.
"Thật hơn vàng thật luôn! Nhà mạng tổ chức khuyến mãi, nạp tiền được tặng hộp quà lớn. Tôi tiện tay bốc một hộp m/ù, ai ngờ bên trong lại có sẵn một phôi th/ai."
Bình luận lại bắt đầu spam.
【Cười ch*t tôi rồi! Tên pháo hôi này không chỉ thích làm màu mà đầu óc còn có vấn đề nữa.】
【Công mau ra tay đi! Chẳng phải chỉ ch/ặt bốn nhát thôi sao! Chuyện nhỏ như con thỏ!】
【Không được! Giờ mà ch/ặt thì sau này còn phát triển cốt truyện kiểu gì? Thụ chính còn chưa kết hôn với công chính rồi dọn vào nhà họ Tô, để pháo hôi tận mắt nhìn hai người họ một đêm bảy lần nữa mà!】
Tôi nhìn đến đ/au chân, cũng đ/au cả tim.
Đành đáng thương nhìn sang bác sĩ riêng.
Lục Ngư gần như lập tức nhìn theo.
Nghiến răng ken két:
"Là ông ta?"
Bác sĩ nhận ra tình hình không ổn, lập tức lắc đầu như đi/ên để giữ mạng.
"Không phải tôi!"
"Tôi dùng nhà mạng khác!"
"Không liên quan gì tới chương trình khuyến mãi của bên đó hết!"
"Thiếu gia bảo trọng! Thiếu gia tạm biệt!"
Nói xong, ông xách hòm th/uốc lao thẳng ra ngoài.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Ánh mắt Lục Ngư lần nữa rơi lên người tôi.
Lồng ng/ực hắn phập phồng dữ dội một hồi, rồi nặng nề thở ra một hơi.
Cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.
"Vợ à."
"Em nói xem."
"Tên gian phu đã lừa em đó là ai?"
"Chúng ta bỏ cha..."
"Giữ con."
Gian phu?
Tôi ngơ ngác.
"Chồng à, tôi không biết..."
Lục Ngư như bị sét đ/á/nh ngang đầu.
Biểu cảm hoàn toàn nứt vỡ.
"Có... nhiều hơn một người?"
7
Tôi đang định mở miệng phủ nhận.
Nhưng chợt nhớ tới những lời bình luận vừa nói.
Nếu Lục Ngư biết tôi bỏ th/uốc hắn, ngủ với hắn, mà đứa bé trong bụng cũng là con hắn.
Vậy chẳng phải sẽ ứng nghiệm luôn cái tình tiết "giẫm trúng điểm mấu chốt khiến công chính nổi gi/ận" mà đám bình luận nói sao?
Thế thì chân trái, chân phải và cả cái chân ở giữa của tôi còn giữ được không?
Tôi lập tức mím ch/ặt môi.
Lúc này, một dòng bình luận khác lại bay qua.
【Sao lại thế này? Công chính sao vẫn muốn bỏ cha giữ con vậy? Chẳng phải nên bỏ cả cha lẫn con mới đúng sao?】
【Còn nữa, gian phu cái gì chứ? Gian phu là chính anh ta thì có!】
【Hay là công uống th/uốc nhiều quá nên đầu óc không tỉnh táo nữa rồi? Tôi càng lúc càng không hiểu nổi tình hình luôn.】
Tôi cũng chẳng hiểu nổi tình huống hiện tại.
Lục Ngư nhìn khuôn mặt im lặng của tôi.
Bờ vai vốn đang căng cứng khẽ trùng xuống.